Login Form

Số Người Truy cập

1863688
Today
Yesterday
This Week
Last Week
This Month
Last Month
All days
568
2070
8599
212497
21407
22225
1863688

Your IP: ::1
2018-05-26 20:50

Chuyện Xưa Tích Cũ

Phản ứng của "dư luận" về cô giáo chửi học trò là mặt lợn, óc lợn...

CHẲNG QUA LÀ “GIẬN CÁ CHÉM THỚT” ĐẤY THÔI !

 

 

Hồi nãy làm về, gặp mấy bà đang ngồi tám ở trái nhà bà Năm “đực” mới đem chuyện cô giáo viên ở Trung tâm tiếng Anh MST (Hà Nội) chửi học trò là đồ mặt lợn, mặt người óc lợn v.v. kể cho mọi người nghe, cốt xem phản ứng của “dư luận” trong khu phố mình như nào.

Nghe còn chưa hết chuyện, mọi người không những nhao nhao chửi bới, mạt sát, thóa mạ vị giáo viên kia một cách hết sức thậm tệ, mà còn thậm tục. Theo đánh giá của một số cháu lớp bốn, lớp năm (đứng hóng chuyện) những từ mà các bà trong khu phố tôi ở còn tục, tệ và nặng gấp vạn lần những từ mà cô giáo Tuyến đã dành tặng cho học viên trong lớp tiếng Anh của mình.

Chẳng hạn:

– Thím Năm “đực”: sau khi nghe chuyện đã thẳng thừng chửi cô giáo Tuyết là “con khốn nạn, là đồ mặt lồn…”.

Biết tính vợ, khi thím Năm mới nói đến đây, chú Năm “đực” đã vội nhảy vô rồi chú dùng nguyên cái bàn tay phu hồ bụm mồm vợ lại, Chú năm bụm chặt là vậy, thế mà tôi vẫn nghe được bốn từ “Đồ mặt lồn trâu” lọt qua khe hở bàn tay phu hồ của chú Năm rồi bay phọt ra ngoài.

– Bà Sáu “bảnh”: Bà Sáu sau khi nghe chuyện, gống như thím Năm, bà thẳng thừng gọi cô Tuyến là: “Chó, đồ mặt người óc chó”.

Theo bà lý giải, chỉ có chó, loại “mặt người óc chó” mới nhận dạy học trò mặt lợn, và chỉ có chó mới đòi ăn tiền… của lợn.

 

 

Còn dưới đây, là là nguyên văn ý kiến của cô Ba “phấn” (một gái bán hoa giải nghệ), theo cô Ba: Con Tuyến nó mắc bịnh da liễu nên mới “giận cá chém thớt”. Có ý kiến chất vấn: 
– Vì sao biết ?
– Trong nghề mà, nhìn tất biết.
– Cụ thể
– Mắc chứng phong tình, ngứa lồn nên mới thế…

Tôi để ý, thường khi nói chuyện, Ba “phấn” ít khi nhổ nước miếng. Ấy vậy mà hôm nay, sau khi nói xong mấy mĩ tự dành cho cô Tuyến, Ba “phấn” không những nhổ mà còn nhổ rất hăng, nhổ rất nhiệt tình, nhổ xoèn xoẹt…

Còn rất nhiều ý kiến tham gia tranh biện nữa, trong đấy có cả ý kiến của mấy cháu học sinh nhưng nghe đến đây, tôi bỏ về.

Thấy tôi bỏ về, thím Năm “đực” nói với theo “Chú về nhớ tập hợp tối đăng lên phây búc cho cả xóm đọc nhá, nhớ đấy !”.

 

 

Hu hu…

Biết chuyện “luận đàm” của mấy bà là tục tỉu quá đấy nhưng nếu xét kỹ, ta thấy thực ra nó là sự phản kháng của số ít người “chân đất mắt toét” trước những phát ngôn bất nhã, thiếu tôn trọng người khác của giáo viên Tuyến. Và những chuyện như này, trong truyền thông người ta gọi là “dư luận”… mà phàm đã là “dư luận” thì vô chừng, kiểu gì chả có đúng có sai, có trong có đục, có tục có thanh…

Tính không đăng nhưng thím Năm đã nói thế nhẽ nào mình lại không tập hợp, không đăng./.

Tp.HCM, ngày 07.5.2018
Nhân_Vô Kỵ

 

MỪNG NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT (30.4.1975 - 304.2018) !

MỪNG NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT !

 

 
 
Hôm qua mải miết rong chơi
Mải vui không viết một lời mừng nên
Sáng nay khi nắng bừng lên
Mới kinh hãi nhớ… từng quên chúc mừng !
 
Vậy giờ ngồi xuống và dưng…
Dưng dưng viết một chữ “MỪNG” thế thôi !
“Mừng” dành cho đất nước tôi
Hoàn toàn “thống nhất” xa rồi chiến tranh !
 
 
 
 
Tuyệt không mừng Mỹ, mừng Anh
Kẻ từng giết chóc dân lành quê tôi
Đám người tút nút xa xôi
Không dưng cướp nước rồi ngồi làm nư.
 
Kẻ làm ra vẻ nhân từ
Mà trong hiểm ác chẳng trừ một ai
Giết người chẳng biện gái trai
Trẻ già diệt tuột – tuyền đài ngậm oan !.
 
 
 
Khắp nơi phẫn uất cháu con
Nghe lời “Bác” gọi, gót mòn xông lên
Chẳng kinh hòn đạn mũi tên
Trường Sơn rực lửa, thề quên thân mình !
 
 
 
 
Nước non mấy bận điêu linh
Mấy phen phẫn uất chiến chinh điêu tàn…
Bao năm đói khổ lầm than
“Kim âu” một sớm ngập tràn… cờ bay !.
 
Tp.HCM, ngày 01.5.2018
Thiều Ngọc Sơn

VIẾT VỀ NHỮNG CHIẾN BINH MANG DÒNG MÁU VIỆT…

VIẾT VỀ NHỮNG CHIẾN BINH MANG DÒNG MÁU VIỆT…

 
Thường Châu tuyết, bỗng dưng trắng xóa
Cả trời Nam, phát “hỏa” vì lo
Lạnh “âm” ngay đến trâu bò
Còn lăn chết chớ… thò lò mũi xanh.
 
Thế mà chả, có anh nào chết !
Toàn đội banh, giống hệt chiến binh
Xông pha đá đến nhiệt tình
U23 địch thất kinh… vãi hồn.
 
Gió nước Việt, cứ dồn dập thổi
Tuyết Giang Tô, chìm nổi từng cơn
Lính Uzbe (Uzbekistan) mệt phát hờn
Y đèn trước gió dập dờn… hãi chưa ?!
 
 
 
 
Ta công phá, hệt xưa đánh Tống
Địch lợm lì, cố chống cố ngăn
Chiến binh Duy Mạnh, Phan Văn
Đức rồi Tiến Dũng… xả lăn hết mình.
 
Phút bốn mốt, thình lình Công Phượng
Bị địch quân, sống sượng chơi ngông
Bấy chừ Quang Hải xung phong
Vẽ nguyên một chiếc cầu vồng tuyết… thôi.
 
Địch quân giống, người ngồi trên lửa
Tràn lên công, không cửa ghi bàn
Giống Chu Lang* ngửa mặt than:
Nước Nam sao có vạn ngàn Khổng Minh !
 
 
 
 
Một mười chín (119ph), nhân mình sơ hở
Uzbe quân, mừng rỡ ra tay
Lén đâm “nhát một” ăn ngay
Khiến “anh hùng” Việt đến đây tạm ngừng.
 
Thường Châu tuyết, bỗng dưng trắng xóa
Cả đất Nam, thương quá trời thương
Réo Phan Văn Đức, Xuân Trường
Văn Thanh, Trọng Đại… phi thường chiến binh.
 
 
 
 
Thanh Hóa, ngày 30.1.2018
Quêchoa Thanhhóa
————————–
* Tức Chu Du (chữ Hán: 周瑜; 175 – 210), tên chữ Công Cẩn (公瑾), đương thời gọi Chu Lang (周郎), là danh tướng và khai quốc công thần của nước Đông Ngô thời Tam Quốc.

Thơ Của Dòng Họ Thiều Gửi Các Cầu Thủ U23 Việt Nam !

Thơ Của Dòng Họ Thiều Gửi Các Cầu Thủ U23 Việt Nam !

 

 

Tặng: Các cầu thủ U23 yêu mến của chúng ta.

Dòng họ Thiều, Việt Nam xin gửi
Lời chúc cùng, tiếng “chửi” yêu thương
Đến Bùi Tiến Dũng… đồng hương
Cùng toàn đội tuyển quật cường… Hai Ba (23).

Thực chẳng có, lời ca tiếng hát
Bài thơ nào, gọi “át” chiến công
Có chăng đánh Mỹ Hàm Rồng 
Hoặc “Điện Biên Phủ trên không”… năm nào.

Từ đầu giải, ào ào xuất kích
Toàn dân xem, phấn khích lắm cơ
Đá cho Iraq phát đơ
Thẳng vào bán kết ngẩn ngơ bao người.

 

 

Qatar thấy, “khi” cười ngạo nghễ
Có ngờ đâu, “phủ để gia do” (1)
Trăm hai chục phút chỉ hòa
Thầy trò mặt xám giống tro vãi vườn.

Mười một mét (11m), thầy vươn cổ hóng
Thấy học trò sút bóng hổng vô
Thầy như phát dại phát dzồ
Quê choa Tiến Dũng… hầy dzô… mái chèo.

Đá kiểu đếch, hất vèo phát bẳn (2)
Nhẹ tay mờ, bóng phắn rõ xa
Điệu “chèo” dzô tả dzô ta
Khiến cho toàn đội Qatar… vãi hồn.

 

 

Vào chung kết, trời dồn băng tuyết
Tuyển Uzbe (Uzbekistan), khôn xiết mừng vui
Tưởng cần mươi phút tới lui
Thể nao cũng rập cũng vùi… Việt Nam.

Những tưởng giống, chuyện tàm ăn rỗi
Ỉ tuyết rơi, chí chối tấn công
Ngờ đâu gặp giống Lạc Hồng 
Trường Sơn cao trí trong lòng hoang mang.

Phút bốn mốt, địch càng kinh hãi
Chấm phạt đền, Quang Hải đối môn
Cố hương gió thổi rập rồn
Một “cầu vòng tuyết”… vãi hồn Tàu – Tây.

 

 

Sân mỗi lúc, mỗi dầy màu trắng
Phần địch nhân, cố gắng tranh giành
Đứa nào nom cũng lành hanh
Nổi lòng trượng nghĩa ta đành bỏ buông…

Chùa Thiên Mụ, ngân chuông văng vẳng
Cả Ba Đình, đương lặng vỡ òa
Sân si một phút nhạt nhòa
Khắp trên đất Việt rợp hoa chúc mừng.

Xin được gửi, đến từng cầu thủ
Lời dấu yêu, lại nhủ một câu:
Thường Châu (3) tuyết bạc trắng đầu
Nội nhìn “ta” đá người Tàu hãi kinh.

 

 

Thiều tộc “CHÚC”, thực tình các cháu
Đá quá siêu… “CHỬI”, máu quá đê
Đá chi Iraq phát ghê
Qatar phát tởn Uzbe phát hờn./.

28.1.2018
Người Họ Thiều 
———————
(1). “Phủ để gia do” là câu thành ngữ người Tàu trong đó, phủ là nồi, do là dầu hỏa… “phủ để” tức dưới nồi, “gia do” bằng thêm dầu. Câu nói trên tương đương với câu “thêm củi đáy nồi” hay “đổ dầu vào lửa” của ta.

(2). Bẳn tức bắn, văng ra… từ địa phương, khẩu ngữ của người Thanh Hóa.

(3). Thường Châu (tiếng Hoa giản thể: 常州市 bính âm: Chángzhōu Shì, âm Hán-Việt: Thường Châu thị) là một địa cấp thị thuộc tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.

Tiến Sĩ Bùi Hiền Bàn Về Quan Lộ Của Ông Đoàn Ngọc Hải

Tiến Sĩ Bùi Hiền Bàn Về Quan Lộ Của Ông Đoàn Ngọc Hải

on.jpg - 50.04 kB
 
 
Chiều qua xem Báo mới, thấy đưa tin ông Đoàn Ngọc Hải đệ đơn xin được từ quan, thoái vị.
Đêm trăn trở nằm mơ gặp và trò chuyện cùng PGS- Tiến sĩ Bùi Hiền.
Lúc đầu cũng chỉ đàm thiên thuyết địa lung tung, về sau có đề cập đến chuyện cụ Ngọc Hải từ quan… thì thấy “cụ” chẳng nói chả rằng, mồm cứ ngậm và ngồi im thin thít. Nghĩ chắc còn ám ảnh cái gọi là “hội chứng ném đá” trong đợt vừa qua nên ko dám lộng ngôn phán ẩu đây nà hjhj.
 
on-Ngc-Hi.jpg - 136.26 kB
 
Trước sự thể cuộc chuyện có chiều hướng tẻ nhạt, đổ bể, bèn đứng dậy cáo từ, bỗng nghe cụ phán:
– Quan lộ cụk cặk.
Hỏi cụ “nói thế… ý gì ?”, cụ bảo:
– Ý cụk cặk ! Cụk cặk nhớ cửa ?
Phải mất ba bốn mươi giây mình mới chợt hiểu (ý cụ nói là đường quan lộ của đ/c Ngọc Hải bị trục trặc), bèn đáp:
– Dạ ! Cụk cặk, nhớ rồi thầy.
 
Bi-Hin-II.jpg - 252.25 kB
 
Nói xong thì nguẩy đít về. Cụ cũng đứng dậy, đưa ra tận ngõ, xong thầy ân kần ôm cặk mình, hôn, nói;
– Về nhá ! Bảo trọq.
Còn chưa kịp đáp từ, chợt vô ý vấp té, tỉnh cái con mịa nó ngủ luôn ???.
 
Nguồn: http://www.thieugiathivantuyentapluc.com/1080-tien-si-bui-hien-ban-ve-quan-lo-cua-ong-doan-ngoc-hai/.

Hình Ảnh Mới Nhất

  • Hun-luyn-s-dng-CCHT-2.JPG
  • IMG_0167.JPG
  • IMG_0195.JPG
  • IMG_0213.JPG
  • IMG_0417.JPG
  • Thiu-t-v-s-Thiu-Ngc-Sn-2.jpg
  • Thy--Vng.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-11.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-5.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-15.JPG
  • Vng-2.JPG