Login Form

Số Người Truy cập

1976738
Today
Yesterday
This Week
Last Week
This Month
Last Month
All days
1279
1145
5000
325378
21021
34845
1976738

Your IP: ::1
2018-09-20 23:30

Muôn Mặt Cuộc Sống

Đừng Thấy Tây Có Cái Gì, Mình Cũng Cố Có Cái Ấy…

Đừng Thấy Tây Có Cái Gì, Mình Cũng Cố Có Cái Ấy…

 

Trong thịt chó có lượng dinh dưỡng nhiều kinh khủng, nhiều gấp mấy lần gà, lợn và bất kỳ con gì khác, trừ rắn với tê tê, rồng, cọp.
 
Giống như gà (mà phải loại gà quê, gà te, gà nòi v.v. chứ không phải gà công nghiệp, gà tam hoàng nhá), do hàm lượng dinh dưỡng cao nên thịt chó có chức hỗ trợ bù đắp năng lượng đã tiêu hao, đã mất đi của cơ thể sau một ngày làm việc mệt nhọc hoặc sau thời gian bệnh tật kéo dài mà đặc biệt là nhóm các đối tượng bị tai nạn rách da, nứt xương… rất nhanh hồi phục. Bởi vậy trong dân gian mới có câu “Chó liền da, gà liền xương”.
 
 
 
 
Xưa, khi KHKT chưa phát triển, người kiếm sống bằng nghề Y chưa nhiều, bấy giờ ngộ tai nạn kiểu như bể đầu sứt trán, toạc nguyên vạt da mông hoặc mẻ xương háng (do làm việc sai tư thế hoặc quá sức), xương đầu gối v.v. các cụ cứ lấy chó với gà mà giã. Chỉ mất non chục con gà, vài ba con chó tất bệnh lành. Hjhj.
 
Việc trong chó rất nhiều chất dinh dưỡng, có tác dụng cứu người tức thời là khỏi tranh cãi. Ví dụ điển hình nhất là ông gì đó nhỉ ? Mịa tiên sư, đương nói tự dưng quên, ông gì mà mấy nay mọi người hay làm ồn lên là “tuyệt thực” trong trại giam sang đến ngày 33, 34 mà không chết… á ? À đúng rồi, ông Thức, Trần Huỳnh Duy Thức, người được mấy thằng nước ngoài và đám phản động kêu là “tù nhân lương tâm” á.
 
Mọi người biết sao không, ngày 31 tháng 8 năm 2018, đài RFA đưa tin ông Thức đã tuyệt thực từ ngày 13 tháng 8 trong tù để phản đối chính quyền truy tố ông tội danh hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Và cũng theo đài này, ngày 16 tháng 9 năm 2018, ông Thức đã ngừng tuyệt thực.
 
Mọi người biết vì sao mà ông thức nhịn ăn dài ngày thế mà không chết không ? Chó đấy, thịt chóa đấy. Tưởng ông Thức sẽ dừng tuyệt thực ở ngày thứ 15 giống như độ trước (cách nay 02 năm, ngày 24 tháng 5 năm 2016 ông Thức cũng tuyệt thực để để phản đối chính quyền) nhưng không ngờ ông nhịn ăn đến quá ngày thứ 20 mà vẫn chưa có ý định ngừng. Gia đình và trại giam sợ ông chết nên nhiều lần khuyên giải nhưng ông quyết không nghe. Bố ông là Trần Văn Huỳnh đã có đơn kêu gọi các cơ quan có thẩm quyền của Việt Nam, các đại sứ quán và các tổ chức quốc tế “cùng lên tiếng giữ lại tính mạng” của ông Trần Huỳnh Duy Thức nhưng ông vẫn bỏ ngoài tai. Chỉ đến trưa qua, tức trưa Chủ nhật (18/9/2018) khi một quản giáo vô tình bê tô thịt chóa đi ngang thì thấy ông ngồi nhổm dậy hỏi: “Mùi gì thơm thế ?”, khi được biết đấy là mùi thịt “chóa”, tối ông quyết định ngưng… tuyệt thực. Trưa ngày hôm qua (17/9) khi trả lời phỏng vấn đài RFA nom ông tươi tỉnh, mặt lộ vẻ phấn khích hẳn mọi người biết sao rồi phỏng ? Và mọi người hẳn cũng đã biết vì sao bọn công an nước ngoài cứ khen Công an Việt Nam ta giỏi rồi chứ ?
 
Quay lại vấn đề.
 
Như trên kia đã nói, trong thịt chó có lượng dinh dưỡng nhiều kinh khủng, nhiều gấp mấy lần gà, lợn và bất kỳ con gì khác. Mặt khác, chóa lại có chỉ số IQ cao hơn gà, lợn, vịt, ngan (cái này là mình nghe nhiều người nói chứ chả biết thực hư như nào. Chỉ biết khi bị chửi, chó nó cụp đuôi, cúi mặt chứ lợn thì không. Lợn bị chửi vẫn hếch cái mặt lên cười trừ, ụt ịt đòi ăn, tuyệt không biết ngượng hay xấu hổ bao giờ). Phàm là người thì cái gì cũng vậy, kể cả Ta hay Tây, giống nhau tuốt nút. Cái sự “yêu” sự “quý” thảy tất đều có thiên lệnh. Yêu cái đẹp, người đẹp hơn cái xấu, kẻ xấu và vì “chóa” do thông minh hơn gà, lợn bởi vậy mà chóa ít bị “thịt” hơn, đơn giản thế thôi.
 
 
 
 
Người ta ít thịt chóa vì chóa nó không chỉ giúp trông coi nhà cửa mà còn cực thủy chung. Thật đấy, nếu các bạn không tin thì cứ để ý kỹ xem, người đón bạn, an ủi bạn khi đi nhậu về khuya không phải là vợ, con đâu mà là chóa. Chỉ chóa mới thế, mới không sợ mùi bia, rượu. Chỉ chóa mới mừng kể cả bạn xác xơ thân kakaka. “Chóa” tốt như thế, thủy chung như thế bảo sao nó được nhiều người yêu mến, nhiều người lên tiếng bảo vệ trước nguy cơ tiệt chủng… có ngày.
 
Yêu chó cũng tốt, nhưng “yêu” chó rồi không ăn thịt chó mà chuyển qua giết mổ, ăn các loài khác như gà bò, heo vịt để bổ sung các chất dinh dưỡng thì nghĩ cái sự “yêu” này nó giả tạo sao sao ý ?! Hành động từ bi, thánh thiện đó nó sai sai thế nào ý (?!). Muốn từ bi, muốn thể hiện “thiện” tính, hãy chuyển sang ăn chay niệm Phật hộ cái đi các thánh. Đừng thấy Tây nó không ăn “chóa” rồi cũng bắt chước. Tây trông thế thôi chứ tận trong sâu thẳm ruột gan, chả tử tế gì đâu, chả hỷ xả từ bi gì đâu (!). Đừng thấy nó có cái gì mình cũng cố có cái ấy cho bằng được. Nhớ nhé, không phải cái gì nhại lại Tây cũng hay.
 
 
 
 
Thu sắp tàn, nhiều bữa đã xuất hiện kái không khí lành lạnh của mùa đông. Nhất là ngoài Bắc, mấy nay trời bão lũ, thức canh lũ, canh trộm hoặc canh đám khốn nạn nào đó nghe phản động rồi đi biểu tình đập phá ấy, chả có lol gì sướng hơn khi anh em tụ tập bên nồi thịt chó thơm phưng phức mùi mẻ riềng và “chịch” vài quai rượu xã giao hỷ.
 
Nguồn: Facebook Quêchoa_Thanh Hóa

NHỚ BÁC HỒ !!!

NHỚ BÁC HỒ !!!

 

2.jpg - 51.99 kB

 

Sáng nay chính giỗ Bác Hồ 
Khẽ kêu vợ bảo nhớ đồ chõ xôi
Ba ra chỗ mấy bà ngồi
Mua con gà trống về rồi thắp nhang.

Mong Bác dưới, suối vàng an nghỉ
Toàn dân giờ, không chỉ an vui
Mà còn mặc sức tới lui
Vào Nam ra Bắc chẳng chui chả luồn.

Đêm không cảnh, Mẹ luôn sợ hãi
Gào khóc con, gào mãi chẳng ngơi
Trên đầu phòng đạn bom rơi
Đất lo Mỹ hiếp, lúc thời ba que.

 

 

Dẫu đâu đó, còn nghe tiếng trách
Than thở thời, chẳng cách… nào ngăn !
Ấy là tiếng đám khách “văn”
Đám đeo đít Mỹ, “Siêng ăn nhác làm”.

Hoặc tiếng đám, quan tham bị bắt
Mấy thằng người, có mắt không tròng
Mấy thằng chuyên rảnh bới lông
Cố bươi tìm vết chứ trong sáng gì… ?!

Dân nhớ Bác, lòng ghi dạ tạc
Đêm cha thường, nhắc Bác Bác ơi ! 
Mẹ con bảo khắp cõi đời
Ai người hơn Bác, Mẹ thời… chết luôn.

Tp.HCM, ngày 02.9.2018
Thiều Ngọc Sơn.

 

Tin Buồn !

Thượng Nghị sĩ Mỹ John McCain Người Từng Khuyên Phản Động Lưu Vong Người Việt Quay Về Xin Lỗi Đất Nước… Từ Trần !

Ngày 25.8.2018, nước Mỹ vừa mất một vị Thượng Nghị sĩ khả kính tên kêu John McCain. Đây là vị Thượng Nghị sĩ của đảng Cộng Hòa nhưng lại được đảng viên của cả lưỡng đảng kính trọng, nhân dân tín nhiệm [ấy là với nhân dân Mỹ chứ với mình ông chả là gì. Chết sớm cũng tốt mà chết từ trước năm 1967 nhẽ còn tốt hơn, nói chung chả chẳng liên quan. Đăng tin nói “buồn” là nói đểu chơi chứ thực ra… Nói mình “vui” cũng chả đúng, “vật thương kỳ loại” mà lỵ, nhưng “buồn” thì không. Thật đấy !]. John McCain mất sau 1 năm chống chọi bệnh ung thư, thọ 81 tuổi.

 

 

Vài nét về John McCain:

John McCain sinh 1936, người tiểu bang Arizona. Xuất thân trong một gia đình quân nhân, có ông nội và cha đều từng là đô đốc Hải quân Hoa Kỳ. McCain lớn lên học tại Học viện Hải quân Hoa Kỳ. Năm 1958 tốt nghiệp và trở thành phi công hải quân lái máy bay cường kích từ hàng không mẫu hạm.

Tháng 10/1967, trong một lần lái máy bay ném bom A-4E Skyhawk ném bom miền Bắc Việt Nam, ông bị quân dân nước Việt bắn hạ và buộc phải nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch. Còn chưa kịp lẩn trốn, John McCain đã bị quân dân Bắc Việt tóm cổ. Tưởng thể nào cũng chết nhưng thật không ngờ, ông được quân dân Bắc Việt không những tha cho cái mạng sống mà còn tận tình chăm sóc, cho ăn uống, học tập, vui chơi… Năm 1973, Chính phủ Việt Nam mở lượng hải hả, ân xá và cho John McCain được về cố quốc, đoàn tụ cùng gia đình.

Sau khi về nước, McCain năng nổ tham gia sinh hoạt và là đảng viên Đảng Cộng Hòa và trở thành Thượng Nghị sĩ có thâm niên cao, uy tín của Mỹ. Là người sống nội tâm, thường ám ảnh về quá khứ, về lòng tốt của quân dân nước Việt. Ông thích “Nam Quốc Sơn Hà”, bản hùng ca của người Việt; thích “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi; chuyện Kiều của Nguyễn Du… nên nhiều đêm suy gẫm và cuối cùng McCain “ngộ” ra rằng, chỉ có nhân nghĩa mới thắng được hung tàn. Bởi thế, mới hết lòng ủng hộ cách mạng Việt Nam.

Là một trong hai nhân vật năng nổ (người thứ hai là John Kerry) trong việc hối thúc, vận động Chính phủ Hoa Kỳ nhanh chóng bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam (kẻ thù cũ của Hoa Kỳ khi xưa) với lý do đấy là một dân tộc Anh hùng, dân tộc “Bách Chiến Bách Thắng”. Ông nhận định: Cả Mỹ, Anh, Pháp và các đồng minh hợp lực đánh (Việt Nam) cũng chưa chắc đã “ăn”. Đồng thời đưa ra khuyến cáo đối với đám người Việt lưu vong, nhất là đám 3/// (ba que xỏ lá) rằng: “Các mày bớt dzỡn đi ! Đến Pháp, Mỹ, to vật vã còn bị đánh dái tọt lên cổ thì lũ các mày làm sao có cửa”. Lại khuyên “Hãy về xin lỗi và hàn gắn vết thương dân tộc, đừng xỏ lá chỉ tổ khiến thiên hạ cười chê !”.

Những Câu Nói, Lời Khuyên Chân Thành:

– Việt Nam là dân tộc anh hùng, chớ gây sự mà mang họa – Đây được cho là câu ông trả lời báo giới Mỹ khi ông rời khỏi máy bay, đặt bước chân đầu tiên xuống nước Mỹ (Tháng 10/1967, John McCain bị bắt về tội lái máy bay đem bom khủng bố Miền Bắc, bị giam tại nhà tù Hỏa Lò. Năm 1973, vì có quá trình cải tạo tốt, có nhiều nhận thức tiến bộ về Chủ nghĩa Mác xít, về tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh v.v. ông được phía Việt Nam cho phép về cố quốc, đoàn tụ với gia đình).

– Liên quân bảy nước (gồm Mỹ, Việt Nam Cộng hòa, Úc, New Zealand, Hàn Quốc, Thái Lan và Philippines) với cả kho vũ Khí hiện đại, tối tân; vũ khí hóa học* mà không hủy diệt được va (Việt Nam) thì một ông Trung Quốc làm đếch gì được.

– Bỏ khẩu hiệu “phục quốc” đi ! Nước của các mày là nước Việt, tự hồi não hồi nào đến giờ vẫn do người Việt lãnh đạo, nắm chính quyền, quản lý đất nước chứ có phải thằng Tàu hay thằng mũi lõ, thằng “khác máu tanh lòng” nào lên nắm chính quyền đâu mà chúng mày cứ làm ồn lên thế ? Nước vẫn còn đó, mất cho ai đâu mà đòi, với chả phục. Phục vảo đít ư ? Hãy ngừng ngay việc tự mình giết mình, ngừng ngay việc chọc ngoáy, chống phá lẫn nhau (ý là do ghen ăn tức ở mà chống phá chế độ Cộng Sản) ấy đi, đến Mỹ chả làm gì được Cộng Sản thì lũ ngươi liệu hồn ! Chống không được mà Mỹ nó thấy lúc nào cũng như con chó dzách, sủa bậy cắn càn… nó ghét, trục xuất về cố quê thì chết chả có đất mà chôn – Đấy là lời phát biểu được báo giới Mỹ và các nước Phương Tây cho là “chân tình” của John McCain trước hàng ngàn người Việt tụ tập biểu tình (tại bang california), phản đối Cộng sản duyệt binh diễu hành kỷ niệm 30 năm ngày Giải phóng Miền Nam.

– Tôi khác Donald Trum và… khi tôi chết, chớ để Donald Trump đến thăm !

Năm 2015, trong một diễn đàn ở bang Lowa (Mỹ), nói về McCain, ứng cử viên chức Tổng thống Mỹ Donald Trump nói: “Ông ấy là anh hùng chiến tranh vì ông ấy bị bắt. Tôi thích những người không để bị bắt hơn”.

Lời nhận xét của Trump đến tai, McCain chửi: “Đcm ! Thằng nớ (chú ý chữ Đcm – là khẩu ngữ của ta, do không biết người Mỹ tức giận chửi như thế nào, nhưng tôi đoán người Mỹ khi giận chắc cũng giống ta, cũng tục, thế thôi hihi. Về cụm từ “Thằng nớ” là do tôi tự ý dịch vì trong tiếng Mỹ không có nhiều từ dùng phân ngôi thứ như VN ta) chỉ chuyên về kiếm tiền. Hắn thành công ở lĩnh vực truyền hình, thi sắc đẹp và những thứ khác… Tôi khác hắn, tôi được nuôi dưỡng trong một gia đình quân nhân. Tôi được nuôi dưỡng với tư tưởng và niềm tin rằng hành xử mỗi ngày của mình đều phải tuân theo ánh sáng của trách nhiệm, danh dự và đất nước”.

Sau khi biết mình lâm trọng bệnh, khó tránh khỏi. Vào lúc giờ Dậu ngày 14.7 năm Mậu Tuất, nghĩa là đêm trước ngày “xá tội vong nhân”, John McCain cho gọi con cháu đến bên giường căn dặn: Khi ông chết, chưa di quan đi chôn không được để Donald Trump vào viếng. Hễ đến thì bắt nó đứng ngoài cổng, không cho vào !.

Hà hà…

Tp.HCM, ngày 26.8.2018
Shaolaojia – tổng hợp từ nhiều nguồn.

————
*. Theo thống kê, Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến có số lượng bom được ném nhiều nhất trong lịch sử thế giới. Tổng số bom mà máy bay Mỹ ném xuống Việt Nam là 7,85 triệu tấn, gấp gần 3 lần tổng số bom mà tất cả các nước đã sử dụng trong Chiến tranh thế giới thứ hai và tương đương sức công phá của 250 quả bom nguyên tử mà Mỹ ném xuống Hiroshima. Tính bình quân mỗi người Việt Nam thời đó phải chịu đựng khoảng 250 kg bom ném xuống từ máy bay Mỹ. Đó là chưa kể tới 7,5 triệu tấn đạn dược được Mỹ sử dụng trên mặt đất (gồm lựu đạn, mìn, thuốc nổ, đạn súng pháo các loại) và 45.260 tấn (khoảng 75 triệu lít) chất độc hóa học được Mỹ rải xuống chiến trường VN.

Tản Mác Về Thượng Nghị sĩ John McCain Nước Mỹ (!?)

Tản Mác Về Thượng Nghị sĩ John McCain Nước Mỹ (!?)

 

 

 
Hôm 25/8, Thượng Nghị sĩ Mỹ John McCain chính thức từ trần sau một năm chống không lại với bệnh ung thư não. Sự ra đi của ông, nhẽ cũng bình thường như bao người Mỹ khác, nhưng do có câu dặn con cháu trước lúc lâm chung rằng: Sau khi ông chết, chưa di quan hạ huyệt tuyệt đối không cho Donald Trump, Tổng thống nước Mỹ vào viếng. Hễ đến thì bắt nó đứng ngoài cổng, không cho vào !”. Câu dặn dò con cháu trước lúc lâm chung của John khiến nảy sinh nhiều ý kiến trái chiều. Ở đây, mình không bàn luận sâu theo kiểu “Vì sao lại thế” mà chỉ đưa ra một số thông tin chung trong thời kỳ John công tác tại Việt Nam, những thông tin và hình ảnh dưới đây đã được hai phía (cả ta và Mỹ) công khai trên báo giới vào những thập niên sáu, bảy mươi của thế kỷ trước.
 
 
 
 
Năm 1958, John McCain tốt nghiệp trường lái máy bay, tháng 10 năm 1967 lái máy bay thả bom Miền Bắc bị quân dân Miền Bắc bắn rơi trên bầu trời Hà Nội. John McCain hoảng hồn, vội nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, tính chui vào nhà xí trốn nhưng vì thúi quá chịu hổng nổi, bèn chui ra và bị bắt (chi tiết này không được công khai trên báo giới do không được thẩm mỹ cho lắm).
 
Những tưởng cú ấy bỏ xác tại Việt Nam, nhưng John McCain không ngờ lại được quân dân Miền Bắc, không những tha cho cái mạng sống mà còn tận tình an ủi, cho tắm rửa khử mùi, tập ăn cơm bằng đũa xong đưa lên xe bò, chở thẳng đến bệnh viện chữa trị vết thương (do cú nhảy dù bị đập mặt xuống hồ). Sau khi lành bệnh, được cán bộ cách mạng bố trí nghỉ ngơi tại khu nghỉ dưỡng cao cấp Hỏa Lò (Hà Nội). Trong thời gian nghỉ dưỡng, vào một đêm trăng sáng, John McCain vô tình được nghe người lính gác đêm nghêu ngao khúc “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”, thấy lời thơ trong sáng, hùng tráng, quật cường, cương nhu tương tế, khí thế hào hùng… John cho rằng đây là bản “tuyên ngôn độc lập” hay nhất, bèn xin người lính giấy bút để ghi lại. Một lần khác, khi John nằm viện 108 của Bộ Quốc phòng chữa bệnh “lạ nước” (ghẻ, lở), thấy  bệnh nhân cùng phòng mải mê đọc sách, John tò mò lại gần thì được biết đấy là cuốn “Bình Ngô Đại Cáo”, John xin coi ké. Xuống căng tin ăn cơm, thấy cô cấp dưỡng nhặt rau đang nghêu ngao lẩy Kiều, John nhận thấy từng câu, từng ý như thấm vào gan ruột, vào thớ thịt… Sau khi khỏi bệnh, trở lại khu nghỉ dưỡng Hỏa Lò, được tiếp cận tài liệu về chủ nghĩa Mác, John chuyên chú nghiên cứu, học tập lý luận Mác xít, tư tưởng Hồ Chí Minh và “ngộ” ra rằng: chỉ có nhân nghĩa mới thắng được hung tàn. Và cũng từ đó, John McCain giác ngộ Cách mạng.
 
 
 
 
Năm 1973, vì có quá trình học tập, phấn đấu tốt, có nhiều nhận thức tiến bộ về Chủ nghĩa Mác xít, về tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh v.v. John được phía Việt Nam cho phép về cố quốc, đoàn tụ với gia đình.
 
Việc John McCain, một ông “Nghị” khả kính, người được đảng viên lưỡng đảng (Cộng Hòa và Dân chủ) kính trọng, nhân dân Mỹ yêu mến, sau khi về cố quốc có thời gian giả què, chống nạng lê la khắp nơi lên án chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ngược đãi tù nhân. Và sau đó, cũng chính ông là một trong những người nỗ lực vận động Chính phủ Mỹ nhanh chóng “BÌNH THƯỜNG HÓA” quan hệ ngoại giao với Việt Nam là một việc khác, việc làm đó, người “phàm” không biết được.
 
Hí hí…
 
Tp.HCM, ngày 27.8.2018
Shaolaojia.
—————
Khuyến cáo: Bài viết với góc nhìn hơi hơi tiêu cực (hơi thôi), mong ai đọc thì thông cảm. Bởi, chính Mỹ là kẻ đã đem bom dội lên miền Bắc khiến 05 người thân của người viết và rất nhiều bà con vùng Thanh Hóa khác, dù chỉ là nông dân nhưng chết tức tưởi và vĩnh viễn xa cách cháu con, dòng tộc. Ngay đến bây giờ, nhiều phần thi thể của họ vẫn còn vương đâu đấy trên đồng ruộng quê hương. Nếu ai đó đọc cảm thấy khó chịu, xin nhanh chóng thoát ra ngoài, đừng đọc, xin trân trọng kính cáo !

"Sốc" ! Cán Bộ Nói: Mạng Người Không Quan Trọng !

BÀN VỀ CÂU NÓI “NGƯỜI KHÔNG QUAN TRỌNG” CỦA CON MẸ CÁN BỘ Ở HẢI PHÒNG

 

 

Con mẹ Chánh, Văn phòng Đảng ủy*
Ở Hải Phòng, Dương Thị Thùy Trang
Tiên sư con mẹ đĩ đàng
Mở mồm nghe ức, muốn phang vỡ mồm.

Thứ quan lại, hàng tôm hàng cá
Loại phụ nhân, thiên hạ khinh khi
Quan chi cái loại “quan” ni
Gặp ông “sút” toét toe bi chứ còn.

Quan chức đéo, xàm lozz láo khoét
Dân nuôi cơm, xoen xoét chửi dân
Đảng dăn mày sống Nghĩa Nhân 
Với dân: Cá – Nước phải “thân” đúng nào ?

Hôm vào Đảng, thệ sao, còn nhớ ?
Mấy tuổi ranh, tráo trở vậy Trang ?
Đáng ra “sự” cũng nhẹ nhàng
Vì mày Đảng mất “vẻ vang” ít nhiều.

“Người không trọng”, sao chiều hôm đó
Sợ lozz gì, không bỏ xiêm y
Mấy nay vì cái lozz chi
Công an mời gọi chẳng đi đến trình.

Không quan trọng, sao kinh sao hãi ?
Đến giờ ni, hồn vãi chưa Trang ?
Tiên sư… nay hết vênh vang
Con đường “quan lộ” cứt vàng… thấy chưa ?

Tp.HCM, ngày 04.5.2018
Nhan Voky
————–
* Viết đầy đủ phải là Chánh văn phòng Đảng ủy Khu kinh tế TP Hải Phòng Dương Thị Thùy Trang, kẻ mấy nay đang nổi như cồn trên mạng do liên quan đến vụ va chạm giao thông với sinh viên Hoàng Quang Minh (21 tuổi, sinh viên đại học Hàng Hải, Hải Phòng), và câu nói nổi tiếng nhất của bà Trang được dân mạng mấy hôm nay sôi nổi luận đàm ấy chính là “Con người không quan trọng” !

Hình Ảnh Mới Nhất

  • Hun-luyn-s-dng-CCHT-2.JPG
  • IMG_0167.JPG
  • IMG_0195.JPG
  • IMG_0213.JPG
  • IMG_0417.JPG
  • Thiu-t-v-s-Thiu-Ngc-Sn-2.jpg
  • Thy--Vng.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-11.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-5.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-15.JPG
  • Vng-2.JPG