Login Form

Số Người Truy cập

2319335
Today
Yesterday
This Week
Last Week
This Month
Last Month
All days
544
1628
7897
666828
17498
23185
2319335

Your IP: 18.232.99.123
2019-07-20 13:43

Muôn Mặt Cuộc Sống

Tản Mác Về Thượng Nghị sĩ John McCain Nước Mỹ (!?)

Tản Mác Về Thượng Nghị sĩ John McCain Nước Mỹ (!?)

 

 

 
Hôm 25/8, Thượng Nghị sĩ Mỹ John McCain chính thức từ trần sau một năm chống không lại với bệnh ung thư não. Sự ra đi của ông, nhẽ cũng bình thường như bao người Mỹ khác, nhưng do có câu dặn con cháu trước lúc lâm chung rằng: Sau khi ông chết, chưa di quan hạ huyệt tuyệt đối không cho Donald Trump, Tổng thống nước Mỹ vào viếng. Hễ đến thì bắt nó đứng ngoài cổng, không cho vào !”. Câu dặn dò con cháu trước lúc lâm chung của John khiến nảy sinh nhiều ý kiến trái chiều. Ở đây, mình không bàn luận sâu theo kiểu “Vì sao lại thế” mà chỉ đưa ra một số thông tin chung trong thời kỳ John công tác tại Việt Nam, những thông tin và hình ảnh dưới đây đã được hai phía (cả ta và Mỹ) công khai trên báo giới vào những thập niên sáu, bảy mươi của thế kỷ trước.
 
 
 
 
Năm 1958, John McCain tốt nghiệp trường lái máy bay, tháng 10 năm 1967 lái máy bay thả bom Miền Bắc bị quân dân Miền Bắc bắn rơi trên bầu trời Hà Nội. John McCain hoảng hồn, vội nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, tính chui vào nhà xí trốn nhưng vì thúi quá chịu hổng nổi, bèn chui ra và bị bắt (chi tiết này không được công khai trên báo giới do không được thẩm mỹ cho lắm).
 
Những tưởng cú ấy bỏ xác tại Việt Nam, nhưng John McCain không ngờ lại được quân dân Miền Bắc, không những tha cho cái mạng sống mà còn tận tình an ủi, cho tắm rửa khử mùi, tập ăn cơm bằng đũa xong đưa lên xe bò, chở thẳng đến bệnh viện chữa trị vết thương (do cú nhảy dù bị đập mặt xuống hồ). Sau khi lành bệnh, được cán bộ cách mạng bố trí nghỉ ngơi tại khu nghỉ dưỡng cao cấp Hỏa Lò (Hà Nội). Trong thời gian nghỉ dưỡng, vào một đêm trăng sáng, John McCain vô tình được nghe người lính gác đêm nghêu ngao khúc “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”, thấy lời thơ trong sáng, hùng tráng, quật cường, cương nhu tương tế, khí thế hào hùng… John cho rằng đây là bản “tuyên ngôn độc lập” hay nhất, bèn xin người lính giấy bút để ghi lại. Một lần khác, khi John nằm viện 108 của Bộ Quốc phòng chữa bệnh “lạ nước” (ghẻ, lở), thấy  bệnh nhân cùng phòng mải mê đọc sách, John tò mò lại gần thì được biết đấy là cuốn “Bình Ngô Đại Cáo”, John xin coi ké. Xuống căng tin ăn cơm, thấy cô cấp dưỡng nhặt rau đang nghêu ngao lẩy Kiều, John nhận thấy từng câu, từng ý như thấm vào gan ruột, vào thớ thịt… Sau khi khỏi bệnh, trở lại khu nghỉ dưỡng Hỏa Lò, được tiếp cận tài liệu về chủ nghĩa Mác, John chuyên chú nghiên cứu, học tập lý luận Mác xít, tư tưởng Hồ Chí Minh và “ngộ” ra rằng: chỉ có nhân nghĩa mới thắng được hung tàn. Và cũng từ đó, John McCain giác ngộ Cách mạng.
 
 
 
 
Năm 1973, vì có quá trình học tập, phấn đấu tốt, có nhiều nhận thức tiến bộ về Chủ nghĩa Mác xít, về tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh v.v. John được phía Việt Nam cho phép về cố quốc, đoàn tụ với gia đình.
 
Việc John McCain, một ông “Nghị” khả kính, người được đảng viên lưỡng đảng (Cộng Hòa và Dân chủ) kính trọng, nhân dân Mỹ yêu mến, sau khi về cố quốc có thời gian giả què, chống nạng lê la khắp nơi lên án chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ngược đãi tù nhân. Và sau đó, cũng chính ông là một trong những người nỗ lực vận động Chính phủ Mỹ nhanh chóng “BÌNH THƯỜNG HÓA” quan hệ ngoại giao với Việt Nam là một việc khác, việc làm đó, người “phàm” không biết được.
 
Hí hí…
 
Tp.HCM, ngày 27.8.2018
Shaolaojia.
—————
Khuyến cáo: Bài viết với góc nhìn hơi hơi tiêu cực (hơi thôi), mong ai đọc thì thông cảm. Bởi, chính Mỹ là kẻ đã đem bom dội lên miền Bắc khiến 05 người thân của người viết và rất nhiều bà con vùng Thanh Hóa khác, dù chỉ là nông dân nhưng chết tức tưởi và vĩnh viễn xa cách cháu con, dòng tộc. Ngay đến bây giờ, nhiều phần thi thể của họ vẫn còn vương đâu đấy trên đồng ruộng quê hương. Nếu ai đó đọc cảm thấy khó chịu, xin nhanh chóng thoát ra ngoài, đừng đọc, xin trân trọng kính cáo !

"Sốc" ! Cán Bộ Nói: Mạng Người Không Quan Trọng !

BÀN VỀ CÂU NÓI “NGƯỜI KHÔNG QUAN TRỌNG” CỦA CON MẸ CÁN BỘ Ở HẢI PHÒNG

 

 

Con mẹ Chánh, Văn phòng Đảng ủy*
Ở Hải Phòng, Dương Thị Thùy Trang
Tiên sư con mẹ đĩ đàng
Mở mồm nghe ức, muốn phang vỡ mồm.

Thứ quan lại, hàng tôm hàng cá
Loại phụ nhân, thiên hạ khinh khi
Quan chi cái loại “quan” ni
Gặp ông “sút” toét toe bi chứ còn.

Quan chức đéo, xàm lozz láo khoét
Dân nuôi cơm, xoen xoét chửi dân
Đảng dăn mày sống Nghĩa Nhân 
Với dân: Cá – Nước phải “thân” đúng nào ?

Hôm vào Đảng, thệ sao, còn nhớ ?
Mấy tuổi ranh, tráo trở vậy Trang ?
Đáng ra “sự” cũng nhẹ nhàng
Vì mày Đảng mất “vẻ vang” ít nhiều.

“Người không trọng”, sao chiều hôm đó
Sợ lozz gì, không bỏ xiêm y
Mấy nay vì cái lozz chi
Công an mời gọi chẳng đi đến trình.

Không quan trọng, sao kinh sao hãi ?
Đến giờ ni, hồn vãi chưa Trang ?
Tiên sư… nay hết vênh vang
Con đường “quan lộ” cứt vàng… thấy chưa ?

Tp.HCM, ngày 04.5.2018
Nhan Voky
————–
* Viết đầy đủ phải là Chánh văn phòng Đảng ủy Khu kinh tế TP Hải Phòng Dương Thị Thùy Trang, kẻ mấy nay đang nổi như cồn trên mạng do liên quan đến vụ va chạm giao thông với sinh viên Hoàng Quang Minh (21 tuổi, sinh viên đại học Hàng Hải, Hải Phòng), và câu nói nổi tiếng nhất của bà Trang được dân mạng mấy hôm nay sôi nổi luận đàm ấy chính là “Con người không quan trọng” !

THƯ CỦA BỐ GỬI CON TRAI THEO “HỘI THÁNH ĐỨC CHÚA TRỜI”

THƯ CỦA BỐ GỬI CON TRAI THEO “HỘI THÁNH ĐỨC CHÚA TRỜI”

Trạch Văn Hoành, thằng con mông muội…

 

Hoành, con trai ngu muội của bố !

Hôm qua cả nhà đang ăn cơm tối thì mày dẫn một đứa con gái về cùng. Bố hỏi sao dạo này nhìn phong thái mày như thằng trộm chó thế con! Mày nói, con đang thực hiện một sứ mệnh cao cả và cực kỳ thiêng liêng của đấng bề trên, bố đừng có phát ngôn linh tinh mất quan điểm. Nói rồi mày và bạn gái ngồi xuống ăn cơm. Bố và mẹ nói thật, sứ mệnh cao cả gì thì bố mẹ không biết, nhưng nhìn bọn mày ăn như chết đói thứ gì cũng xuýt xoa khen ngon, bố mẹ đau lòng vô cùng Hoành ạ !

Con trai ơi! Đợt trước mày nói con không công tác trong công ty đa cấp nữa, bố mẹ đã mừng như từ cõi chết trở về rồi. Bố cũng đã bàn với mẹ, cuối năm mua cho mày con trâu khỏe, sắm cỗ xe bò lốp, ngày ngày ai cần thì chở thuê rồi lừa lừa cưới con vợ. Thế mà hỏi mày dạo này làm gì, mày lại nghiêm mặt nói đức chúa trời cử con xuống đây để cứu vớt chúng sinh khỏi lầm than, khổ nạn. Hoành ơi, sinh sinh cái mả cha nhà mày. Cha mày tức là tao đây đang phải cầm sổ đỏ trả nợ cho cái lần mày bể lô, báo nhà đây. Mày cứu lấy cha mẹ mày, trước khi cứu thiên hạ đi con ơi !

Mày nói với bác trưởng họ, mỗi ngày ở nước ta có 25 người chết vì tai nạn giao thông, một con số khủng khiếp. Nhưng nếu tham gia hội thánh đức chúa trời, chúng ta sẽ được chúa trời che chở, ra đường đánh võng vô tư như chỗ không người. Con ạ! Nếu thực sự hội của bọn mày giỏi thế thì để bố gọi điện cho bác Trương Hòa Bình, chủ tịch Ủy ban An toàn giao thông quốc gia đề nghị phối kết hợp. Bố nghĩ rằng, tới đây các biển báo giới hạn tốc độ, thậm chí tất cả hệ thống biển báo đường bộ sẽ được chở lên Thái Nguyên nhập sắt vụn hết. Thay vào đó, ta chỉ cần dán tờ bùa bên đường ví dụ “Đoạn đường do Chúa trời quản lý”, thì yên tâm tạt đầu, tổ lái và chạy quá tốc độ con nhỉ !

 

Trên đây là bố troll mày thôi! Con ạ, tao còn lạ gì hội của bọn mày. Hội chúng mày nếu được trên che chở thì không đến lượt lũ khố rách, áo ôm như con và cái con bé đi cùng. Mà đó sẽ là chỗ cho các đồng chí củi và nhiều đồng chí chưa vào lò thay nhau đến lễ bái, xin xỏ gia nhập, đặng được che chở để cùng nhau hạ cánh an toàn.

Thôi, nói ít hiểu nhiều. Vẫn biết các con ngu là ngu có đào tạo một cách bài bản, nhưng gia đình, họ hàng và làng xóm đang bình yên, xin con đừng về dụ dỗ, lôi kéo họ theo đức chúa trời.
Mày ngáo thì cũng ngáo vừa thôi, bố chỉ mong mày sớm tỉnh ngộ, cuối năm lừa lừa con nào cưới rấp đi cái cho bố mẹ khỏi muối mặt với họ hàng trong họ. Tổ sư mày, Hoành ơi !

Bố Trạch Văn Đoành.

Hội Thánh Đức “Chúa Trời” – Chuyện Bây Giờ Mới Kể ?!

Hội Thánh Đức “Chúa Trời” – Chuyện Bây Giờ Mới Kể ?!

 

Hôm rồi ngồi ở công viên
Có con “đốp” lại ngồi liền kế bên
Hỏi mình mình giới thiệu tên
Nó nghe xong bảo em bên Mỹ về.

Xong rồi ngồi tỉ ngồi tê
Hỏi mình có biết răng “quê” còn nghèo ?
Răng nhiều người bệnh bám đeo ?
Tại vì họ chẳng tin theo Chúa trời !?

Mình nghe không sót một lời
Lâu lâu gật bảo: Ối trời… thế ư !
Mụ vui sướng mới từ từ
Lôi tài liệu “dụ” làm như nài… nài…

Mụ kêu: Bên Mỹ, Mã Lai
Bên Hàn “xẻng” lập đàn trai tế thần
“Chúa trời” xuất hiện giúp dân
Khỏe như trâu đực chẳng cần thuốc men.

Việc gì cứ phải bon chen
Muốn giàu cầu “chúa” vài phen ắt giàu
Tổ tông thờ chẳng linh đâu
Mà còn tốn kém đau đầu ích chi.

Mình kêu: Ai đẻ ra mi ?
Ai nuôi mi lớn… răng “ti” to hầy ?
Chúa nào Chúa dạy làm vầy
Chúa nào chúa đẻ ra mày nói coi ?

Chỉ tay chỗ, lõm lồi trên ngực
Bảo mụ kia, nói thực ta coi
Không nhờ “vú” Mẹ mày toi
Chết bờ bụi chứ loi choi đến giờ.

Mụ nghe chửi, mặt đờ mày đẫn
Mấy phút sau, hồn vẫn chửa hoàn
Mồ hôi trôi cả tảng son 
Giúng ra giúng giẳng xong chuồn… mất tăm !

Tp.HCM, ngày 24.4.2018
Shaolaojia_Người Họ Thiều

THỰC LÒNG NỬA CHỮ… ĐẾCH ĐIÊU !

THỰC LÒNG NỬA CHỮ… ĐẾCH ĐIÊU !

 

Có người hỏi họ Bùi Thanh Hóa 
Ăn cái chi “bắt” quá trời hay
Quê “choa” Tiến Dũng nói ngay
Ăn rau má đấy, bọn mày ăn chi ?…

Chỉ “rau má” ! Mà đi vào sử ?
Dám chắc luôn, nửa chữ chẳng sai
Cổ kim hỏi thử mấy ai
Được như “choa” có mà… dài cổ trông.

Xưa đánh Mỹ, Hàm Rồng rực lửa
Cả nước vui, đến bữa quên ăn
Tàu bay Mỹ dẫu vện vằn
Vào Thanh Hóa chết bổ lăn bổ càng.

 

 

Chỉ “rau má”, trọng sang gì hỉ ?
Mà Nixon (1) nước Mỹ phát kinh
Cho rằng xứ ấy địa linh
Không răng xuất hiện văn minh… trống đồng…

Trận Iraq, nói không ngoa ngoắt
Thấy quê choa, chụp bắt quá siêu
Thực lòng nửa chữ đếch điêu
“Địch” nhân thấy Dũng hồn phiêu phách lìa.

Ngay như bữa, chiều kìa… chiều kỉa (23/1)
Qatar thua, thiếu ỉa ra sân
Thầy trò mặt mũi chết trân 
Nhắc quê “Thanh Hóa” ngàn lần… hãi kinh.

 

 

Tự hào quá, quê mình Thanh Hóa 
Có thủ gôn, bắt quá trời “siêu”
Quê “choa” dẫu quá đáng yêu
Thế nhưng cũng phải nói điều như ri:

Nghệ An có, cậu chi… Văn Đức (2) 
Đá quá hay, danh nức khắp nơi
Thủ đô Quang Hải… tuyệt vời (3)
Họ Bùi (4) Hà Tĩnh chẳng lời nào chê…

 

Cầu thủ Phan Văn Đức sinh 11.4.1996 quê Yên Thành, Nghệ An.

 

Cơ mà nhất, vẫn quê Thanh Hóa 
“Rau má” thôi, mà quá trời yêu
Thực lòng nửa chữ đếch điêu
Tàu – Tây nhòm thấy hồn “phiêu”… phách lìa.

Thọ Hạc cổ thành, ngày 26.1.2018
Quêchoa Thanhhóa
————————
Ghi chú:

(1). Richard Milhous Nixon (9 tháng 1 năm 1913 – 22 tháng 4 năm 1994), Tổng thống thứ 37 của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Ông đăng cơ năm 1969 và từ chức năm 1974.

(2). Phan Văn Đức (sinh ngày 11 tháng 4 năm 1996 tại Yên Thành, Nghệ An), tiền vệ mang áo số 14 của đội tuyển U23 Việt Nam. 

(3). Tức trung vệ mang áo số 4 U23 Việt Nam Bùi Tiến Dũng. Bùi Tiến Dũng sinh ngày 2/10/1995, là con út trong gia đình có bốn anh em trai ở Đức Thọ (Hà Tĩnh).

 

Trung vệ Bùi Tiến Dũng sinh ngày 2.10.1995 quê Đức Thọ, Hà Tĩnh.

 

(4). Tức cầu thủ mang áo số 19 đội tuyển U23 Việt Nam Nguyễn Quang Hải. Nguyễn Quang Hải sinh 12 tháng 4 năm 1997 quê Đông Anh, Hà Nội. Người ghi 02 bàn thắng trong trận U23 Việt Nam – U23 Qatar hôm 23/1/2018 vừa rồi.

Hình Ảnh Mới Nhất

  • Hun-luyn-s-dng-CCHT-2.JPG
  • IMG_0167.JPG
  • IMG_0195.JPG
  • IMG_0213.JPG
  • IMG_0417.JPG
  • Thiu-t-v-s-Thiu-Ngc-Sn-2.jpg
  • Thy--Vng.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-11.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-5.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-15.JPG
  • Vng-2.JPG