Login Form

Số Người Truy cập

1742949
Today
Yesterday
This Week
Last Week
This Month
Last Month
All days
277
811
6005
88835
26536
33808
1742949

Your IP: 127.0.0.1
2018-01-17 17:17

Chim Trời Cá nước

Nhớ... Mỹ Sơn

 
Nhớ... Mỹ Sơn
 

 

Viết nhân nhìn hình nhớ lại chuyến công tác tại Quảng Nam vào năm 1997


Trước mình từng đến Mỹ Sơn 
Cái hổi còn trẻ, trẻ hơn giờ nhiều
Bấy giờ trông rất đáng yêu
Nói khu "phế tích"... chớ chiều hiểu sai (!?).


Dân Chămpa quả quá tài
Dựng bao lầu tháp đền đài nguy nga
Buồn cười là mấy Linga
Xưa to vật vã quá cha... bây giờ 

 


Tp.HCM, ngày 17.12.2015
Thiều Ngọc Sơn

Nhìn Hình Lại Nhớ Quy Nhơn !!!

 
Nhìn Hình Lại Nhớ Quy Nhơn !!!

 

Viết nhân nhìn hình nhớ lại chuyến công tác tại Tp.Quy Nhơn năm 1997


Ngày xưa từng tới Quy Nhơn
Cái hồi còn trẻ, trẻ hơn bây giờ
Bấy giờ biển rất nên thơ
Nhưng mình chỉ đứng trên bờ ngắm thôi.


Trước mình Ghềnh Ráng đơn côi, 
Sau lưng biển mặn một đời Qui Nhơn
Bấy giờ chưa rõ nguồn cơn
Vì sao Trọng Trí * giận hờn ra đi...


Tp.HCM, ngày 17.12.2015
Thiều Ngọc Sơn​
--------------------
* Trọng Trí tức Nguyễn Trọng Trí tức nhà thơ Hàn Mặc Tử.

Chơi Ngu !!!

 
Chơi Ngu !!!

Có nhiều đứa trông mặt mày sáng sủa, rất lung linh nhưng chơi rõ ngu. Chẳng hạn, như 2 đứa con gái dưới đây (hình là do bạn Le Hoai Thuong cung cấp) . Thiếu gì chỗ cho chúng bóp nhưng 2 đứa đó nó đếch bóp mà lại chọn ngay ĐÁN TRU để bóp (ở quê mình, Hoa Thanh quế ý, trông thế thôi chứ văn minh phết không gọi 2 cái từ “dái trâu” đâu, gọi thế nghe nó tục tỉu lắm. Quê mình gọi là dái = ĐÁN, đán TRU… nghe lịch lãm hơn ối địa phương).
Híc... híc….
Hỏi ngu nhưng to tiếng một phát. Trong cái đám nam nhi đại trượng fu đã có lão nào từng bị bóp đán bao giờ chưa (mình chỉ hỏi các lão thôi nhá, không hỏi các mợ) ??? Cảm giác như thế nào, lão nào nói cái coi nhở ?
Hố hố…
Nhớ hồi ở nhà, mình từng thấy lão Trần Thuấn (nói nhỏ kẻo lão ý nghe, nhà lão ngay sau nhà mình mờ Biểu tượng cảm xúc smile Phải gọi là anh mới đúng) bị một thằng trẻ trâu bóp dái, chẳng biết nặng nhẹ dư thế nào, chỉ biết lão trẻ trâu kia sau đó bị đi viện nằm điều trị 1 tháng đấy. Há... há...

Lan man phết.
Quay lại vấn đề. Rõ ràng là 2 đứa con gái này chơi ngu. 2 đứa nó chắc chắn chưa bao giờ nghe câu thành ngữ “Mồm chó vó trâu”. Bởi thế, chơi ngu cực :)

 

Nay có đôi thơ tặng 2 đứa chơi ngu dư lày:

Tay bóp dái mồm thì cười hô hố
Lỡ không may trâu nó cho một vố thì sao ???
Chẳng ngu nào giống ngu nào
Về Thầy U hỏi nói vào chỗ nao ???

Không chơi kiểu thò tay vào bóp dái
Lỡ không may trâu nó đái thì sao ?
Rõ ràng một lũ tào lao
Thiếu gì chỗ bóp bóp vào dái trâu ?

Há… há…

Tp.HCM, ngày 10.12.2015
Thiều Ngọc Sơn

<><><><>
Mời xem Shaolaojia giải thích câu thành ngữ “Mồm chó vó trâu” tại đây: 

 

http://forum.thaicucthieugia.com/showthread.php…

Thân phụ của Dương Tự Trọng lâm trọng bệnh

Thân phụ của Dương Tự Trọng lâm trọng bệnh

Thiều gia_ Đọc nhiều về bản thân anh Dương Tự Trọng cũng như gia đình bác Thụ, rất cảm phục anh Trọng nói riêng và gia đình bác Thụ nói chung. 

Việc một gia đình danh gia bị dính vào vòng lao lý quả thực là quá chua xót nhưng lạ cái là không chỉ riêng mình, có rất nhiều người, rất nhiều người có cái sự đồng cảm rất lạ ấy là tỏ ra rất thương cảm với hoàn cảnh và với gia đình bác Thụ (nhiều phóng viên rất hầm hố đặc biệt là hầm hố khi viết bài về giới tội phạm nhưng... đã phải chùng bút, không dám nặng lời với trường hợp "phạm nhân" Dương Tự Trọng" . 
Riêng mình thì thực sự cảm phục anh Trọng, người đồng chí, đồng đội trung kiên, tình nghĩa... mặc dù chẳng có ngày nào được làm lính của anh, được công tác với anh. Thế nhưng, nhắc đến anh lại nhớ đến bài thơ của anh viết về người mẹ:
 
dng t trng 3
 
“Chỉ có mẹ thôi!
Không bỏ con, dù thế nào đi nữa
Trái tim nồng nàn, vị tha vời vợi.
Đau đáu thương con, nhẫn nhục trọn đời…”
Vâng ! Đấy là bài thơ anh viết về Mẹ khi còn trên cương vị là một lãnh đạo trong ngành Công an. Rất hay, rất thật, rất tình cảm phải không ạ.... 
Theo mình thì bản thân anh Trọng đã là quá tuyệt vời vậy mà bác Hương, Mẹ của đại tá Dương Tự Trọng còn tuyệt vời hơn. 
Hãy đọc tiếp đoạn thơ anh viết về mẹ khi anh ở trong tù: 
 
"Quá nửa đời vẫn phải mẹ thăm nuôi
Tóc sáng phòng giam lạnh…
Còng lưng… mẹ ơi… nặng
Mẹ gắng cười
Quá nửa đời vẫn phải mẹ thăm nuôi..."
 
Xin được chia sẻ nỗi ưu tư của cựu Đại tá CAND Dương Tự Trọng cùng gia đình.
Mong rằng bác Thụ sẽ khỏe lên !
 
Tp. HCM, ngày 11.12.2015
Thiều Ngọc Sơn

Thân phụ của Dương Tự Trọng lâm trọng bệnh

Đại tá Dương Khắc Thụ, nguyên Giám đốc Công an TP Hải Phòng đang lâm trọng bệnh và phải điều trị tại Bệnh viện Việt Tiệp, Hải Phòng. Đại tá Dương Khắc Thụ là thân sinh ra anh em ông Dương Tự Trọng và Dương Chí Dũng.

 

Thời điểm 2 anh em nhà họ Dương là Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng vướng vòng lao lý, vị đại tá già Dương Khắc Thụ đã không còn được minh mẫn. Hơn nữa, thông tin về 2 người này luôn được các thành viên trong gia đình giấu kín để tránh cho ông khỏi bị sốc. Chỉ có vợ ông là bà Hương biết tất cả mọi chuyện, bà vừa âm thầm chịu đựng nỗi đau và vừa chăm sóc người chồng già. Dù không được minh mẫn nhưng sức khỏe của Đại tá Dương Khắc Thụ rất tốt. Từ đầu năm 2015, sức khỏe của ông yếu hơn và con cháu phải thường xuyên cắt cử người để cùng bà chăm sóc. Cuối năm 2015 là thời điểm sức khỏe của vị đại tá già yếu đi rõ rệt và phải thường xuyên điều trị tại Bệnh viện Việt Tiệp, Hải Phòng.

 

Sau bản án tử hình dành cho Dương Chí Dũng trong vụ Vinalines, Dương Tự Trọng cũng lĩnh mức án 17 năm 3 tháng vì giúp anh trai bỏ trốn. Đây gần như là dấu chấm hết cho gia đình họ Dương danh gia vọng tộc bậc nhất ở đất cảng Hải Phòng.

 

Đại tá, nhà văn Nguyễn Như Phong từng viết về ông như sau: “Khi nhắc đến tên Dương Tự Trọng, tôi nhớ đến một người, đó là Đại tá Dương Khắc Thụ, nguyên Giám đốc Công an TP Hải Phòng vào những năm đầu thập kỉ 80 của thế kỷ trước. 

 

Ông có gương mặt đôn hậu, bản tính hiền lành, và nhiều khi tôi cứ tự hỏi rằng sao ông không làm nghề dạy học. Mặc dù không phải là người hoạt ngôn, và trong những cuộc đàm đạo, ông thường kiệm lời và lắng nghe người khác. Nhưng khi lên diễn đàn, hoặc chỉ đạo công tác ông lại khác hẳn: Sắc sảo, hóm hỉnh, hay ví von. Tôi nhớ năm 1984, ông được Thành ủy Hải Phòng giao đi đôn đốc dân nộp thuế nông nghiệp và thóc nghĩa vụ ở huyện Vĩnh Bảo. Lúc ấy, tôi là phóng viên báo Công an nhân dân nên Phòng Công tác Chính trị Công an Hải Phòng xếp cho đi theo ông. Tôi rất khâm phục khi thấy ông có thể ngồi xếp bằng tròn ở giữa sân nói chuyện với bà con nông dân. Ông đến những gia đình mà theo như cán bộ xã nói là họ chây ì không chịu nộp thóc nghĩa vụ để thuyết phục. Rồi từ những cuộc gặp gỡ ấy, ông đã rút ra kết luận rằng người dân không chịu nộp thuế, không chịu thực hiện các nghĩa vụ về thóc, thực phẩm là do cán bộ quan liêu, không làm tốt công tác vận động quần chúng, mà đặc biệt là không giải thích cho bà con hiểu rõ rằng tại sao năm nay phải thu cao hơn năm trước.

 

Người nông dân vốn lao động vất vả, nhặt nhạnh từng hạt lúa, củ khoai để sống. Muốn để người ta nộp sản lượng thì phải nói cho rõ ràng. Và quan trọng là cán bộ chính quyền phải gương mẫu, nộp trước. Ông cũng rất phản ứng khi có xã đã xua dân quân, công an đi lục lọi các gia đình chưa nộp nghĩa vụ để tìm nơi giấu thóc. Tôi nhớ ông đã chỉ mặt anh Đại úy Trưởng Công an huyện và nói như ra lệnh: “Tôi cấm anh đưa cảnh sát đi làm những việc như vậy. Ai thắc mắc, bảo hỏi tôi!”. Cũng vào những năm ấy, Hải Phòng nổi lên là một thành phố giàu có bậc nhất ở phía Bắc bởi hàng hóa do cánh thủy thủ tàu viễn dương mang về. Hồi đó, mua được một chiếc xe đạp Nhật hàng second-hand, một chiếc quạt máy Nhật là cả một ước mơ đối với rất nhiều gia đình. Trong bối cảnh nhộm nhoạm như vậy nên cũng có không ít cán bộ công an lợi dụng để làm giàu. Mỗi lần phải xét kỷ luật những cán bộ, chiến sĩ công an vi phạm là ông Thụ đớn đau lắm. Ông bắt cấp dưới phải lật đi lật lại hồ sơ, tìm hiểu kỹ hoàn cảnh gia đình người vi phạm. Tôi nhớ có lần ông bảo với tôi rằng: “Mình làm cán bộ, tiêu chuẩn tháng được cả gần 2kg thịt. Còn anh em có gì đâu. Đói thì đầu gối phải bò… Phạt anh em thì dễ, nhưng để cứu anh em mới là khó”. 

 

Chúng tôi xuống Hải Phòng công tác, mỗi bữa ăn phải nộp 250gr tem gạo. Và tới bữa, cũng xếp hàng lấy cơm như mọi người. Ông Dương Khắc Thụ lệnh cho nhà bếp cho chúng tôi được “ưu tiên”, nghĩa là được ăn cơm mà không phải… nộp tem gạo! Thời ấy, đó là một “đặc ân”. Đúng thật, ngày ấy làm công an khổ lắm. Thế cho nên mới có chuyện có anh cảnh sát của Phòng Cảnh sát hình sự Công an Hải Phòng, bị vợ bỏ với lý do là công an nghèo quá. Vợ đi lấy một gã làm công ty du lịch, bỏ lại con gái cho anh nuôi. Vậy là anh cảnh sát ngày đi bắt trộm cướp, tối về đi rửa bát thuê cho một quán cơm, đổi lại là anh và con được ăn một bữa no…

 

Có thể nói thời ông Dương Khắc Thụ làm giám đốc, Công an Hải Phòng luôn được đánh giá là đơn vị mạnh của công an toàn quốc. Một trong những mặt mạnh nhất của Công an Hải Phòng ngày ấy là đấu tranh chống tội phạm hình sự. Thời đó, Hải Phòng là “đất dữ” nhất cả nước về tội phạm hình sự. Hầu hết những tên tội phạm hình sự khét tiếng đều là dân giang hồ ở chợ Sắt. Hầu như không mấy ngày thành phố không có tiếng súng của các băng nhóm thanh toán nhau, và tiếng súng của công an trấn áp bọn cướp. Rồi các vụ cướp xe hàng trên đường 5, cướp tàu hàng trên cảng…Thành phố Cảng luôn “ nóng rãy”. Và trong suốt những năm từ 1982 đến 1986, ông Dương Khắc Thụ đã chỉ đạo các lực lượng công an của thành phố chiến đấu quyết liệt. Hình ảnh một vị Giám đốc Sở Nội vụ (ngày ấy, Bộ Công an bây giờ gọi là Bộ Nội vụ) người thấp, đậm, đêm hôm có mặt ở những phường, những địa bàn nóng là rất quen thuộc. 

 

Đội H88 - Săn bắt cướp của Cảnh sát Hình sự Hải Phòng ngày ấy nổi tiếng không kém gì SBC của Công an TP.HCM.

 

Cuộc đời dâu bể khôn lường, không ai có thể nghĩ rằng một gia đình danh giá, với ông bố là cán bộ công an nổi tiếng, nay có 2 người con trai lại đều mắc vòng lao lý. Nỗi đau này rất may là ông Dương Khắc Thụ không gánh chịu, bởi lẽ ông đã rất yếu, tai không nghe được gì và hầu như chỉ ở một chỗ. Gia đình giấu biệt tin tức, ông không hay về những người con, nhưng có một người đã phải gánh nỗi đau cho ông. Đó là người mẹ. Thế mới biết để con cái không làm phiền lụy đến cha mẹ và để cho cha mẹ thanh thản nhắm mắt xuôi tay, thật là khó lắm thay!".

 

Theo báo Petrotimes ngày 10.12.2015

Hình Ảnh Mới Nhất

  • Hun-luyn-s-dng-CCHT-2.JPG
  • IMG_0167.JPG
  • IMG_0195.JPG
  • IMG_0213.JPG
  • IMG_0417.JPG
  • Thiu-t-v-s-Thiu-Ngc-Sn-2.jpg
  • Thy--Vng.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-11.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-5.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-15.JPG
  • Vng-2.JPG