Login Form

Số Người Truy cập

1909887
Today
Yesterday
This Week
Last Week
This Month
Last Month
All days
388
838
4176
261905
13179
28364
1909887

Your IP: 127.0.0.1
2018-07-19 11:14

Khí Công - Dưỡng Sinh

Phải chăng tất cả đều là "CAO NHÂN" ?

 

 

Thiều gia giản giới: Không phải chỉ đám Tàu, đám Tây phương mới có "cao nhân, dị sĩ" mà đất Việt ta đây, tuy là nơi đất hẹp người thưa nhưng xưa nay vẫn bị mang tiếng là chốn "Địa linh_Nhân kiệt". Do cái thế đất như con rồng uốn lượn bởi thế cho nên Hào Kiệt mới nhiều như "Lá rụng mùa Thu"(?!). Do cái thế Hổ phục Long chầu nên "Cao nhân" trên toàn cõi nhân gian nhào về hội tụ còn đông hơn "quân Nguyên" mấy trăm năm về trước. Và vì có quá đông anh hùng hào kiệt hội tụ nên âm lượng của quần hùng tranh biện còn nổ (tức to tiếng tranh luận) hơn cả vụ Mỹ thả bom nguyên tử tại Hiroshima (vào ngày 6 tháng 8/1945 tại Nhật); cao nhân phóng chưởng trảm phong, giở tay chém gió nghe cứ vùn vụt, vùn vụt nhanh hơn cả tàu "Thần Châu" của Trung Quốc bắn ra hồi tháng 6 năm 2012 tại sa mạc Gobi (tỉnh Cam Túc)...

 

alt

Cái thế đất như con rồng uốn lượn

     Tóm lại, lợi dụng lòng tin mù quáng của võ sinh và những người mộ võ, lợi dụng chính sách mở cửa của nhà nước, lợi dụng tự do dân chủ, tự do phát biểu và nhờ chính vào chính sách bảo hộ của nhà nước - "không ai có quyền vả vào mồm người khác khi không được phép của chánh quyền"... nên nhiều năm gần đây, trong làng võ xuất hiện hàng loạt kẻ xu thời, cơ hội, "Hỗn thủy mạc ngư", "Treo đầu dê bán thịt lợn"...

     Chúng học được ba thứ bậy bạ đâu đó rồi tưởng rằng mình đã hấp thụ hết tinh hoa của trời đất, thu hết võ công của thiên hạ rồi cứ thế ba hoa khoác lác, vỗ ngực xưng bá xưng vương xem mình chẳng khác gì "Anh hùng cứu thế", "siêu độ chúng sanh"... nhưng khi hỏi thì ú ớ chẳng biết Võ Thuật là gì ? Không định nghĩa nổi thế nào là võ thuật !? Thật đấy, bản thân người viết bài đã từng gặp ối kẻ huênh hoang như thế, có kẻ vỗ ngực nói ta là HLV trưởng đội tuyển Wushu (một tỉnh miền Trung) nhưng khi có người hỏi, lại không biết bộ hình và thủ hình là gì ! Không biết cái nào là bộ hình và cái nào được kêu là bộ pháp?; một HLV (vừa tốt nghiệp Đại học TDTT năm 2012) ghé sân tập của Thiều gia hậm hực và phàn nàn (với người viết bài này) rằng: trọng tài Bình Định chơi không đẹp, đã xử ép con nên con chỉ được giải bạc môn côn thuật (bài Thái Sơn Côn - LHQTVT lần 4- 8/2012) và phải nhường "vàng" cho đoàn chủ nhà !? Thế nhưng khi Thiều gia hỏi về côn pháp, về tên gọi các chiêu thức sử dụng trong bài roi Thái Sơn thì HLV này mù tịt, không sao trả lời được !? Lại có một HLV võ Cổ truyền rất giỏi của huyện Nhà Bè, anh là người đã đào tạo ra hàng loạt võ sinh mà theo anh là đánh đâu thắng đó không những thắng ở các giải VCT mà võ sinh của anh còn thắng cả cả môn Wushu, Penkslat, Vovinam ??? Không biết anh phản ánh có đúng hay không (chắc nổ) nhưng tôi nhìn cái hình đăng trên mạng, cái hình anh đang thể hiện một thế võ (mà theo anh đó là một thế trong Thiếu lâm Phật gia quyền) thì tôi thấy mắc cười, nhìn cái dáng anh thể hiện chiêu thức trông chả khác tư thế một con bò; lại có kẻ dí tiền cho mấy tay nhà báo suy đồi nhờ viết bài nói võ ta mới là thứ võ Chánh Tông, không biết võ của họ là "chánh tông" vậy võ của người khác là võ gì ? Hiểu thế nào là "chánh tông"... Nhiều kẻ thấy thiên hạ đang cơn đại loạn liền tận dụng lòng tin còn sót lại của một số người, lợi dụng việc "thiên phú" cho tí tài vặt thế là chúng tận dụng cơ hội, tung hỏa mù, đánh bóng tên tuổi, lừa kẻ hậu sinh rồi tiến hành mồi chài, lôi kéo võ sinh vào học cốt kiếm tí tiền rau tiền chợ.

     Ôi ! Đời ! Đời đúng là như cái chợ, ra chợ chỉ gặp toàn cái lũ "Lã Bất Vi" thì chỉ nói chuyện cá tôm, rau cỏ chứ đem cái chuyện vua Thuấn chuyện vua Nghiêu thì nào có kẻ muốn nghe ? Họ có hiểu để võ giỏi như Lý Tiểu long, Thành Long, Lý Liên Kiệt hay như võ sĩ Lê Cung của Việt Nam cũng là do khổ công mà có, là "Thục năng sinh xảo" mà thành. Cao nhân thì đầy rẫy nhưng ai cũng "buôn thần" thì không biết võ sẽ về đâu?

     Mọi người nghĩ như thế nào về những món đặc dị Kungfu của những con người cũng rất đặc dị (đặc chất Nam Bộ thiệt thà) mà Thiều gia sẽ giới thiệu dưới đây ? Nghĩ như thế nếu họ cũng nói những đặc dị Kungfu mà họ làm được chính là do ông cố nội của họ (những ẩn sĩ, những dị nhân, những võ quan ... )  đã bí mật truyền lại. Hoặc khẳng định Kungfu của họ mới đích thực là do "Tổ truyền" ? Bạn tin không ? Không tin thì bạn cứ đi mà xác minh, không tin thì đố bạn thử làm xem... 

P/s : Tôi, Võ sư Thiều Ngọc Sơn xin được cáo lỗi trước các bậc chân sư, các vị Võ sư chân chính, những người yêu mến bộ môn võ thuật. Bài viết này không có ý xúc phạm đến uy danh của các vị mà chỉ nhắm đến đích là lên án những kẻ buôn thần bán thánh, những kẻ hám danh, lợi dụng võ thuật để trục lợi. Vậy có gì mong được các cao nhân lượng thứ.

Phần Thứ Nhất

"DỊ NHÂN"

Bài 1

Dị Nhân : PHUN NƯỚC BẰNG "HẬU MÔN"...

(Người nổi tiếng) - Có lẽ đây là khả năng kỳ lạ nhất trong số những “dị nhân” mà chúng tôi đã từng diện kiến. Chàng thanh niên này tên Hà Văn Luận, năm nay 20 tuổi, quê ở xã Bình Thủy, huyện Châu Phú, tỉnh An Giang.

Chuyện Hà Văn Luận có biệt tài “lấy nước vào người bằng đường … hậu môn rồi “cất giữ” trong cơ thể bao lâu cũng được, sau đó lại “phun” nước trong người ra ngoài cũng chính bằng … hậu môn” làm cho nhiều người rất khó tin, nhưng đó lại là sự thật. Trước khi được tận mắt chứng kiến “dị nhân” này biểu diễn chúng tôi cũng không thể tin vào khả năng kỳ lạ đó.

Read More

 Hễ xuống sông là nước cứ “chui” vào… hậu môn

Theo quốc lộ 91, chúng tôi nhắm hướng về Chùa Bà Châu Đốc, Núi Sam thẳng tiến. Nhưng mới đi được nửa đoạn đường, người dẫn đường đã ra hiệu cho xe chúng tôi dừng lại ngay bến đò đưa khách sang sông ở đình Bình Thủy. Người hướng dẫn bảo phải qua sông chạy thêm chừng chục cây số nữa mới tới nhà của “dị nhân” trẻ tuổi. Nhánh sông rộng chừng 30 mét, hai bến đò cũng nằm đối mặt nhau, lui bến, chiếc đò máy không kịp chạy hết nước ga đã sang tới bờ bên nọ. Lượng khách qua lại bến đò này rất lớn, hai chiếc đò bằng trẹc gỗ đặt máy đuôi tôm cứ liên tục ra vào bến như con thoi để đưa rước khách. Vậy mà nơi đây không có lấy chiếc cầu, để nối liền  khoảng cách và rút ngắn thời gian đi lại. Đó là một nhu cầu rất chính đáng. Người dẫn đường cho chúng tôi nói, đã có dự án bắt cầu treo qua đoạn sông này, nghe nói kinh phí xây dựng cũng lên đến bạc tỷ, đã khởi công gì đó rồi sao thấy im re. Nghe đâu là đang bị vướng giải phóng mặt bằng.

Câu chuyện của chúng tôi chưa được bao nhiêu thì chiếc đò đã cập bến. Người dẫn đường hối chúng tôi đi nhanh cho kịp, sợ “dị nhân” trẻ tuổi lại đi xa không gặp thì tiếc lắm. Thật ra, đây là lần thứ ba chúng tôi cất công về Bình Thủy để diện kiến chàng thanh niên trẻ tuổi có biệt tài đặc biệt này nhưng hai lần trước đều không được gặp. Bởi vì anh phải đi làm việc ở nơi xa, nghe nói đâu ở tận miền Đông Nam bộ. Mỗi năm anh chỉ về nhà một đến hai lần. Cho nên, thật tình cờ vừa rồi khi chúng tôi có dịp xuống xã Bình Thủy thì chợt nhớ đến “dị nhân” trẻ tuổi. Không thể chần chừ lại bị vuột mất cơ hội tốt lành, chúng tôi liên lạc ngay với anh Nguyễn Tấn Hậu, một thổ địa ở đây để nhờ dẫn đường. Chúng tôi vui như bắt được vàng khi anh Nguyễn Tấn Hậu thúc giục: “Ừ, đi ngay đi, hôm nay thằng Luận còn ở nhà chơi Tết, chứ nghe đâu nó sắp trở lại miền Đông làm việc rồi”. Vậy là chúng tôi phóng con “ngựa sắt” lao đi hối hả. Con đường đất rộng chừng hơn 1 mét dẫn vào nhà Luận ở cặp bờ sông Hậu rất khó đi, trời nắng thì bụi mịt mù, mưa thì sình lầy “dậy” lên như … cơm nhão. Dừng lại trước một căn nhà lá nhỏ nằm giữa xung quanh là đất rẫy trồng hành, trồng hẹ, chúng tôi hỏi một người phụ nữ trạc ngoài tuổi 50. Thì ra đó chính là mẹ của “dị nhân” trẻ tuổi mà chúng tôi đang tìm.  Bà cho biết, Luận vẫn còn ở đây chơi vài ngày nữa mới lên đường, nhưng anh đang đi uống cà phê ở ngoài chợ. Nghe vậy, anh Nguyễn Tấn Hậu vọt xe ra chợ tìm gặp và chở Luận về nhà. Hà Văn Luận là con trai thứ năm trong một gia đình lao động nghèo có đến bảy anh chị em ở vùng nông thôn xã Bình Thủy. Trước đây, gia đình Luận sống trong căn nhà nhỏ nằm cặp bên bờ sông Hậu.

dnhan  nguyn vn lun

Hà Văn Luận (áo xanh) đang tắm sông

Gia đình Hà Văn Luận sống bằng nghề làm rẫy, trồng hoa màu, cha anh làm nghề thả lưới cá bông lau trên sông Hậu, loại đặc sản nổi tiếng thơm ngon ở vùng sông nước miền Tây. Trò chuyện với chúng tôi, Hà Văn Luận khẳng định mình có “khả năng” kỳ lạ là có thể “lấy nước vào người bằng … hậu môn và phun nước trở ra như “vòi rồng” cũng chính bằng “con đường” ấy. Thế nhưng Luận lại không nhận lời biểu diễn cho chúng tôi xem. Nài nỉ mãi Hà Văn Luận vẫn không chịu nhận lời làm chúng tôi vô cùng thất vọng. Chúng tôi phải “cậy” người quen của Luận nói giúp, để được một lần “rửa mắt” khả năng độc đáo có một không hai này. Nghe điện thoại của chúng tôi, anh Đặng Văn Sít, một người chú bà con của Hà Văn Luận lập tức có mặt.

Anh Đặng Văn Sít kêu Luận hãy biểu diễn lại một lần để chúng tôi xem nhưng anh cứ nhăn mặt, gãi đầu ra chiều khó nhọc. Lặng im một hồi lâu, Hà Văn Luận mới từ từ giải thích cho lý do anh không muốn thi triển khả năng kỳ lạ của mình. Theo lời Luận, trước đây khi còn nhỏ, mỗi lần tắm sông vui đùa với bạn bè cùng trang lứa là anh biểu diễn ngay. Còn vài năm nay do đã trở thành người lớn nên không thể lúc nào cũng phô diễn được. Nếu anh em, bạn bè nài nỉ quá, muốn xem cho bằng được thì Hà Văn Luận sẽ biểu diễn cho xem nhưng phải đợi đến những đêm trăng sáng và tìm nơi vắng người qua lại. Mặc khác, bây giờ Luận đã cưới vợ, lập gia đình rồi nên không thể để “lộ” thân thể của mình. Vì theo Luận, muốn biểu diễn trò này không khó khăn gì, nhưng đòi hỏi là phải … để lộ mông ra ngoài mới có thể “bắn” nước được.

Thấy chúng tôi nài nỉ, Hà Văn Luận nhận lời biểu diễn một lần nữa nhưng yêu cầu chúng tôi khi ghi hình, chụp ảnh không được để “lộ” mặt anh, mà chỉ được chụp từ phía sau tới, chụp lưng mà thôi. Sau khi chúng tôi hứa sẽ không làm “lộ mặt” thì Luận đi thẳng vào nhà lục lọi gì đó một lúc sau mới trở ra. “nãy giờ đi tìm cái quần cụt cũ để “hy sinh” nó mới biểu diễn được”, Luận giải thích.  Thì ra là anh đã có tính toán trong đầu từ trước nên tìm cái quần cụt đã bị cũ rồi cắt một lỗ tương ứng với vị trí của … hậu môn.

dinhan phunnuoc

Luận (áo xanh) đang “hút” nước vào cơ thể.

Vậy là khi biểu diễn chỉ cần xử lý cho nước từ hậu môn phóng qua cái “lỗ lủng” thì sẽ không bị “lộ hàng”. Hà Văn Luận cho biết, chuyện lấy nước vào, phun nước ra đối với anh bây giờ không khó khăn gì nhưng mỗi lần nhận được lời yêu cầu biểu diễn là anh … toát mồ hôi hột. Cái khó nhất là khả năng kỳ lạ này không thể “phơi bày” giữa đám đông.

Theo lời kể của Luận, anh tình cờ phát hiện khả năng kỳ lạ của mình từ khi lên 6, lên 7 tuổi. Vì là dân vùng sông nước nên cậu bé Luận đã biết bơi lội từ rất sớm. Cứ trưa trưa, chiều chiều là Luận cùng với đám con nít trong xóm nhảy ùm xuống sông tắm mát, nô đùa. “Lạ lắm, lúc đó tụi em chơi trò đuổi bắt nhau dưới nước. Khi em sắp bị đuổi kịp, em liền hít vào một hơi dài để “lấy hơi” mà lặn thật xa, tránh bị bắt kịp. Thế nhưng khi em ưỡn bụng hít không khí vào thì cảm giác nước cũng “chui” vào bụng bằng đường … hậu môn. Lúc đó em sợ quá, đâu biết làm sao nên bỏ chạy lên bờ sông rồi đứng lấy một hơi thật mạnh để đẩy nước ra ngoài. Thật bất ngờ là nước từ con đường đó cứ bắn ra tung tóe. Thấy chuyện lạ nhưng em không hiểu chuyện gì và cũng không dám nói với ai. Nhưng kể từ đó, hễ mỗi lần em xuống sông tắm, mà hễ hít hơi nhẹ thôi là nước cứ “chui” qua hậu môn vào trong bụng”, Hà Văn Luận nhớ lại lần đầu tiên phát hiện khả năng kỳ lạ của mình.

“Giữ” nước trong người hàng giờ, đi chơi khắp xóm.

Luận kể tiếp, khi đó đám con nít trong xóm thấy Luận vội vã bỏ chạy lên bờ, tụi nó cũng hoảng hốt không biết xảy ra chuyện gì. Hơn nữa, con sông Hậu đi qua đoạn này bị những cái cồn nhỏ chia cắt không còn lớn lắm nhưng đối với lũ con nít thì con sông vẫn rất lớn và đáng sợ. Chúng sợ đủ thứ. Vì chúng thường nghe cha mẹ, ông bà, người lớn dọa dưới sông có cá sấu, có ma da (ý nói hồn người chết trôi sông)… Đại loại là người lớn muốn hù dọa cho đám con cháu của họ sợ mà không dám tắm lâu dưới nước lại sinh bệnh hoặc như thế chúng sẽ không dám một mình ra sông nước sẽ gặp nhiều nguy hiểm. “Lúc tụi nó thấy em hoảng hốt bỏ chạy lên bờ thật nhanh, cả đám cũng chạy theo, leo hết lên bờ rồi xúm lại hỏi em đã gặp chuyện gì. Em cứ đứng thờ người ra, mặt mày xanh như tàu lá, cắt cũng không còn máu mà không biết trả lời tụi nó thế nào. Phần vì khi đó em không hiểu xảy ra chuyện gì, lại không biết nói làm sao cho chúng hiểu. Vậy là em lặng im không nói gì rồi xách áo chạy về nhà. Tụi nhỏ trong xóm cũng bỏ về không đứa nào tắm nữa”, Luận cho biết.  Luận thổ lộ, sau cái lần bỗng dưng bị nước “chui” vào người qua con đường kỳ cục ấy và nước “trốn” vào trong bụng làm Luận hết sức hoang mang lo sợ. Đến nỗi, hai ngày sau Luận không dám xuống sông tắm nữa.    

 di nhan phunnuoc

Và “phun” nước ra bằng hậu môn nhưng anh không vừa ý lắm.

Ông Hà Văn Lanh, cha Luận cho biết, trong ý nghĩ non dại của một cậu bé chưa được cắp sách đến trường thì em không chỉ sợ có nước “chui” vào bụng” mà sợ có cả con gì khác nữa. Vào thời điểm đó, tức hơn 10 năm trước ở khắp nơi trên vùng sông nước miền Tây còn đỉa (loại sinh vật có thân hình dài, trơn, có hai đầu hút máu người, trâu bò) rất nhiều. Và ở nơi đây đã từng xảy ra nhiều vụ đỉa chui vào hậu môn, vào mũi, vào lỗ tai trẻ con, người lớn khi tắm sông hoặc làm những công việc mà phải trầm mình dưới nước. Thời điểm đó, để tránh sự tấn công, xâm nhập của đỉa, những người đi làm cỏ mướn, cắt lúa trong những vùng đất ngập nước đều mang vớ, tất kín cả chân rồi còn cẩn thận cột ống quần thật chặt. Vậy mà vẫn không ngăn được đỉa chui vào người hút máu. Vì con đỉa có thân hình rất dễ biến dạng, thay đổi và con người thường không thể phát hiện ra khi bị chúng cắn hoặc chui vô người. Một con đỉa khi chưa hút máu chỉ nhỏ như đầu đũa ăn cơm, thân mình chúng có thể kéo dài ra gấp hai, gấp ba lần bình thường và vô cùng trơn vì nhớt nhầy nhụa khắp mình chúng. Tuy nhiên, khi đeo bám vào chân tay người thì chúng sẽ cắn rách da một cách rất nhẹ nhàng bằng những chiếc răng nhanh bén nhọn, rồi tiêm một loại chất vừa gây mất cảm giác vùng da bị cắn, vừa làm máu khó đông để máu cứ tuôn chảy ra và chúng tha hồ hút đến no căn bụng mà thôi. Và chỉ khi đó, con đỉa mới chịu buông mình rớt khỏi tay chân người. Lúc này nạn nhân mới hay biết mình bị sinh vật ghê tởm này tấn công hút máu. “Tuy nhiên, những trường hợp bị chúng cắn ngoài da thì chỉ làm mất máu chút mà thôi. Còn khi bị đĩa chui vào hậu môn, hoặc nguy hiểm nhất là lỗ tai thì hậu quả thật khó lường. Và cũng tại đây đã từng có trường hợp bị như thế và nạn nhân bị đau đầu kinh niên dẫn đến chết. Bởi vậy tôi thường la rầy không cho tụi nhỏ tắm sông lâu là sợ vậy đó”, ông Lanh nói. Tuy có vẻ lo sợ vì chuyện lạ xảy ra với cơ thể mình nhưng bản tính tò mò của một cậu bé hiếu động đã khiến Hà Văn Luận tự tìm lời giải đáp cho chính mình. Sau vài ngày bình tĩnh trở lãi, Luận một mình lò dò xuống sông tắm, mà mục đích chính là em muốn thử kiểm tra chuyện lạ với cơ thể mình. Nhưng lần này Luận tỏ ra rất cẩn thận, không dám nhảy ùm ngay xuống nước mà cứ nhấp nhỏm bỏ chân xuống rồi lại rút lên. Sau một lúc lấy đủ can đảm, em nhúng cả người xuống dòng nước mát nhưng cứ nín thở, không dám hít sâu. “Vậy rồi em thử hít hơi mạnh vào thì nước cũng “chui” tọt qua hậu môn vào bụng. Em lại giật bắn người. Từ từ rồi em ổn định lại và dần dần điều khiển. Nhưng lúc này em còn nhỏ nên chưa hoàn toàn ý thức, chưa thể khiển nó tốt được. Có nhiều lúc đang đùa giỡn, vô ý hít hơi sâu thì bị “uống nước” đầy bụng bằng… chỗ kỳ cục” - Luận bộc bạch. Tuy nhiên Luận cũng thừa nhận rằng khi còn nhỏ thì khả năng “kỳ lạ” của em không đồng đều và hay “giở chứng”. Lúc mới phát hiện ra năng khiếu kỳ cục ấy, Luận đem khoe với tụi bạn nhỏ trong xóm. Nghe qua đứa nào cũng ôm bụng cười lăn cười bò vì nghĩ thằng này bị điên, làm gì có chuyện “tề thiên” như thế. Không nói không rằng, Luận chạy ngay xuống bờ sông nhảy ùm xuống nước một lúc lại chạy lên bờ. Kéo chiếc quần cụt trệt qua khỏi mông, Luận đứng, dang chân rộng lấy hơi thật mạnh rồi dùng sức “bắn” một phát, nước từ chổ đó cứ vọt ra ngoài như … “vòi rồng” vậy. “Chắc là lúc đó em còn nhỏ nên nước không “bắn” ra xa và cao được nhưng như vậy cũng làm đám bạn nhỏ trong xóm sợ em rồi. Mỗi năm em lớn lên thì khả năng “hút” nước và “phun” ra cũng mạnh hơn và nhanh hơn. Hồi nhỏ thì muốn “lấy” nước vào em phải nhảy hẳn xuống sông mới được, còn bây giờ chỉ cần em đưa chỗ đó chạm mặt nước là đã có thể “hút” vào rồi. Bây giờ em có thể hoàn toàn làm chủ được khả năng kỳ lạ của mình, nhất là em có thể “lấy” nước rồi “cất giữ” trong bụng vài tiếng đồng hồ, đi chơi khắp xóm, sau đó muốn “bắn” ra lúc nào thì “bắn””, Hà Văn Luận quả quyết.

“Bắn” nước như “vòi rồng” là có … nội công

Anh Đặng Văn Sít cho biết đã từng chứng kiến Luận biểu diễn khả năng kỳ lạ trên. Khi đó, Luận đã là một thanh niên 17 tuổi. Lúc này Luận rất ít khi làm trò vì đã là thanh niên, vì không tiện lắm. Nhưng vào một đêm trăng tròn, cả vùng đất rẫy trong xóm nhỏ nằm ven sông Hậu sáng trưng như ban ngày nên đám thanh niên trong xóm không sao ngủ được. Họ ngồi bên bờ sông nhìn những ngọn đèn đủ sắc màu của những người thả lưới cá bông lau trên sông Hậu bồng bềnh trên sóng nước.  Bất chợt, một người trong nhóm đề nghị Hà Văn Luận biểu diễn trò “phun” nước bằng hậu môn nhưng Luận không đồng ý. Từ nài nỉ, mọi người chuyển sang khích tướng rồi thách đố.  “Lúc đó, mỗi người thách đố thằng Luận làm, nếu được 5 người sẽ thua 5 gói thuốc. Bị nói khích nên nó đồng ý làm”, anh Đặng Văn Sít nhớ lại. Anh Sít cho biết, anh và rất nhiều người khác đã chứng kiến toàn bộ khả năng kỳ lạ của Luận “Lạ lắm ông ơi. Nó xuống, cởi trệt quần xuống đầu gối rồi đưa mông xuống mặt nước. Rồi tụi tôi thấy nó nhổm người hít một hơi thật sâu vào thì bên dưới nghe rõ ràng là tiếng nước bị “hút” nghe … ron rót. Rồi nó đứng dậy đi lên bờ, nhưng không phải “bắn” ra liền mà nó đi tới đi lui tìm chỗ nào kín kín mới làm. Tụi tôi theo nó tới bên bờ chuối. Nó hạ người xuống, dang rộng hai chân rồi “gồng” một phát, nước vọt ra bắn lên tàu lá chuối. Vọt nước bắn ra cả mét rưỡi đến hai mét chứ không ít”. Không để chúng tôi đợi lâu, sau câu chuyện Luận liền đi xuống bờ sông tìm nơi biểu diễn. Ban đầu Luận dự tính chỉ ngồi trên bờ, đưa mông xuống “hút” nước thôi nhưng khi thấy có một thằng bé trong xóm đang ôm cây chuối bơi lội trong con rạch nhỏ, anh đã nhảy ùm xuống vui đùa với nó. Luận tỏ ra rất bình thường, cứ nằm ngửa thả tàu trên mặt nước rồi lại đứng người lên và “rướng” nhẹ. Anh Đặng Văn Sít khều tay chúng tôi bảo là Luận đang làm động tác “hút” nước. Sau đó Hà Văn Luận chạy lên bờ nhưng không “phun” nước ra liền. Anh đưa chúng tôi ra tận phía sau nhà, nơi không có người qua lại rồi mới gồng người “bắn” nước vọt ra. Lần đầu tiên, nước chỉ phun ra trong khoảng cách ngắn với lực bắn nhỏ. Như không vừa ý với chính mình, Luận lại chạy xuống sông “hút” nước vào, lần này anh “lấy” lượng nước nhiều gấp đôi lần trước rồi chạy ra phía sau nhà biểu diễn thêm lần nữa. Khi vừa chổng mông xuống, Luận di chuyển cái lỗ đã khoét sẵn trên chiếc quần cụt đến ngay chỗ… tận cùng rồi dùng hết sức “phun” mạnh nước ra ngoài.

 dinhan phunnc

Lần phun thứ 2, nước bắn ra như “vòi rồng”.

Lần này nước vọt ra rất xa, khoảng hơn 2 mét và kéo dài khoảng 20 giây. Luận phân trần: “Mấy năm nay lớn, lại có vợ rồi nên em không làm trò này nữa. Bởi vậy, ngay lần thực hiện đầu tiên đã không được như ý muốn. Còn chuyện nước “phun” ra lâu hay mau, nhiều hay ít là phụ thuộc vào sức khỏe. Nếu cơ thể khỏe mạnh thì thực hiện rất dễ dàng, ngược lại lúc lao động mệt nhọc thì làm không hiệu quả. Điều quan trọng nhất là em phải tập trung tinh thần rất cao rồi dùng lực bên trong cơ thể, nhất là vùng bụng để đẩy nước ra ngoài. Tuy nói thì đơn giản vậy nhưng em phải có sự phối hợp nhuần nhuyễn từ tinh thần đến ý chí để điều khiển khả năng kỳ lạ này”.

Đem khả năng kỳ lạ của Hà Văn Luận trao đổi với vị đạo sĩ già cuối cùng trên đỉnh Thiên Cấm Sơn – ông Ba Lưới ở huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang. Ông Ba Lưới là một cao nhân đến tu luyện và tập võ nghệ ở Núi Cấm từ khi giặc Pháp xâm chiếm đất nước ta. Ông Ba Lưới cũng là một võ sư trong hệ phái Thất Sơn và am hiểu rất nhiều về võ học, nội công, thần công, thần quyền. Sau khi nghe qua khả năng kỳ lạ của Hà Văn Luận, ông bảo cách mà “dị nhân” trẻ tuổi này vận dụng để đẩy nước ra ngoài qua hậu môn như cách dùng nội công của người luyện võ. Tuy nhiên, Hà Văn Luận không hề biết gì về võ nghệ, chưa từng luyện tập ngày nào. Nhưng ông Ba Lưới bảo rằng, có nhiều người có căn duyên thì không cần luyện tập cũng “ngộ” ra, nên mới được coi là khả năng kỳ lạ, còn nếu luyện tập mà nên thì quá bình thường. Theo ông phân tích, nội công (trong võ học) là sự phối hợp tinh thần, thể xác và ý chí, nghĩa là phối hợp giữa “tâm”, “ý” và “khí” cùng lúc với cách thở khí công - thở bụng và luyện nội lực. Môn nội công chú trọng ba điều: điều tâm (linh hồn), khiển ý và chuyển khí. Theo tâm lý người xưa, tinh thần thống trị tất cả, được biểu thị bằng 3 dạng: ý thức, tiềm thức và vô thức. Bước đầu tập luyện nội công là đạt được thế đứng tấn cho vững, tập trung ý chí quên mọi cảnh vật chung quanh, đôi tay thao tác nhịp nhàng, hơi thở điều hoà ba nhịp: hô, hấp, vận. Giai đoạn này luyện nội khí lực và tập trung tinh thần, ý chí lưu chuyển từ lông mày cho tới gót chân. Như vậy, trí não của người luyện được dẫn đi phiêu du trên một con đường tưởng tượng. Với sự tập trung đồng nhất này, các tư tưởng tạp nham làm xao lãng tinh thần sẽ không xen vào được. Do vậy, tâm hồn người tập tràn đầy nhiệt khí và khi đó thân thể cảm thấy khoan khoái, tứ chi linh hoạt, một niềm sảng khoái bao la tràn tới, hô hấp luân chuyển nhịp nhàng, máu huyết lưu thông đều đặn.

Sức mạnh của nội công ẩn tàng bên trong. “Nó thực sự là một kho tàng vô tận được gìn giữ bên trong và khi cần, nó có thể nhanh nhạy ứng xuất. Sức mạnh của nội công không nằm nguyên một chỗ nào, nó có thể bắn ra từ 4 phía, nó có thể cương hay nhu, trải ra trên một khoảng rộng hoặc quy vào một điểm nhỏ, lúc thì phát hiện ra bên ngoài, khi thì co rút vào bên trong, linh diệu, đồng bộ cả tâm - ý - thể. Còn đường phát ra nội công thì mỗi người mỗi khác. Trong truyền thuyết cũng có người luyện nội công và phát ra bằng hậu môn vậy. Nếu như có thể “bắn” nước ra bằng hậu môn như “vòi rồng” thì rõ ràng là người đó có … nội công”, ông khẳng định. Chúng tôi không thể khẳng định “dị nhân” trẻ tuổi này có nội công hay không nhưng khả năng kỳ lạ của anh là hoàn toàn có thật đã được chúng tôi và nhiều người ở quê anh kiểm chứng.

        Lời bàn của Shaolaojia:

      Kungfu của anh Luận quả là đáng khâm phục. Shaolaoja nghĩ: Sẽ như thế nào nếu như anh Luận cứ ỉm đi rồi bí mật tìm một vị dị nhân nào đó (thầy Ba Lưới chẳng hạn), cứ tối đến hầu trà với thầy, đều đặn như rứa, cứ "Mỗi nhật y như thử" chừng răm tháng một năm, lúc bấy giờ hoa tay múa chưn biểu diễn vài đường quyền, tuyên bố học được của chân sư... E rằng, thiên hạ sẽ đổ dồn về An Giang mà tung huê thầy Luận, đòi thầy Luận truyền cho bí kíp của kungfu "hấp thủy thần công", một trong những tuyệt kỹ bí truyền của võ phái "Dạ Mộc Giang"(phái tắm sông đêm), Kungfu này vừa giúp kiên thân tráng cốt, khu trừ tật bệnh lại vừa có thể giúp cho dân chúng giữ nước trong người nhằm ổn định "thân nhiệt", vừa dùng để trị "bà hỏa" khi cần, lại có thể dùng để tưới hoa màu chống hạn nếu như lỡ trời lâu lắm hổng làm ... mưa. Cứ thế mà "nổ", bảo đảm hổng người nào hổng phục.

     Tiếc thay cho Luận !

Bấm vào chữ Next phía dưới để xem tiếp

 

Bài 2

NGƯỜI CÓ ĐÔI MẮT KỲ LẠ 

     Năm nay 47 tuổi, nhưng từ năm 15, 16 tuổi, anh Nguyễn Văn Diệu đã biết dùng đôi mắt của mình để… phun nước. Một lần, anh nằm nghỉ lấy bình nước bằng nhựa ra uống do nằm ngửa đưa bình lên cao sơ ý để nước lọt vào mũi. Thay vì bị sặc thì anh lại cảm thấy nước chảy ngược vào trong và ra hai bên mắt. Cho đến nay, độ xa mà anh Diệu phun nước từ mắt đến 2,8m.

     Năm 24 tuổi, anh lấy vợ ở xã Ninh Qưới, tỉnh Bạc Liêu. Trong một lần đi chăn vịt, anh mang theo một bình nước để lúc nghỉ chân uống và còn đem nước đổ vào hốc mũi phun ra mí mắt chơi cho đỡ buồn.

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

     Anh phát hiện ra càng ngày, khả năng phun nước bằng mắt của anh càng xa hơn. Bà con lối xóm xem rồi câu chuyện anh phun nước bằng mắt đã lan đến Đài truyền hình Bạc Liêu. Họ đến ghi hình, đồng thời báo chí đưa tin. Năm 2006, anh được Đài truyền hình Việt Nam đưa vào chương trình Chuyện lạ Việt Nam. Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam xác lập Người phun sữa và nước bằng mắt xa nhất, vì anh không chỉ phun nước mà còn phun sữa (đã được pha loãng) có độ xa trung bình hơn 2,80m.

     Khả năng của anh Diệu được xem là do một "cơ chế” bẩm sinh giữa khoang miệng và hai hốc mắt. Nên bên cạnh việc dùng mắt phun nước, anh còn có thể thổi tắt 20 ngọn nến, bắn phi tiêu đâm thủng bong bóng, bơm bong bóng, ruột xe, thổi kèn lá, thổi sáo… cũng bằng mắt.

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam 

Bơm bong bóng

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

Bơm ruột xe

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

Thổi sáo

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

Thổi tắt nến

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

Bơm thú hơi

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

Đôi mắt thần kỳ của kỷ lục gia Việt Nam

… và phun nước, sữa… tất cả đều thực hiện bằng đôi mắt "thần kỳ" của anh Diệu.

       Lời bàn của Shaolaojia:

      Công fu "Hấp thủy thần công" của Hà Văn Luận tuy là loại công fu bí truyền của võ phái Dạ Mộc Giang * nhưng xem ra đến nay nó vẫn không được giang hồ ưa chuộng bởi cái sự thiếu lịch lãm, sự thô kệch, rất bất tiện và chẳng có tí chi gọi là tế nhị... thành thử, dù anh Luận có chính thức chiêu mộ nhưng cũng khó có thể kiếm được người nào hội đủ "phẩm hạnh" cùng với "tư chất" để cho thầy truyền nghệ, thiệt đúng là "sư tầm đệ tử nan !".

     Trong khi "Hấp thủy thần công" của Hà Văn Luận đang rơi vào tình trạng ảm đạm, có khả năng thất truyền do không kén được người kế nghiệp thì Kungfu "Anh hùng song lệ"(nước mắt anh hùng)** của anh Diệu quê ở Bạc Liêu lại có quá nhiều điểm khả quan...

     Lại nhớ hồi còn ở truồng Thiều gia nghe được ối chuyện ly kỳ, ví như chuyện ông nội của "ai đó" khi tham gia đánh Pháp, bị Pháp càn, Pháp dùng súng Poọc-che đuổi bắn nhưng ông chỉ một cái túng thân (nhún mình), bám vào ngọn tre sau đó đu sang bên kia sông rồi quay qua nói câu bái bai với bọn Pháp. Hay có ông thầy dạy võ nổ thế này: xưa ổng từng sang Trung Quốc tầm sư học đạo, ông thày Tàu vốn khó tánh nên khi thấy ông xin học đã thử "chí" của ông bằng cách bảo ông nhảy xuống ao ? Hổng biết ý thày như thế nào, cũng chẳng cần biết ao nông hay sâu? Để tỏ lòng dũng cảm, ông thày nhà ta đã nhắm mắt phi đại qua ao...  cứ theo thầy thì khi chân chưa chạm đất, ông đã bị ông thày Tàu dùng sử dụng thuật "khinh công" bay theo, túm tóc lẳng ông qua bên kia bờ... Tuyệt! Thật là "hảo kungfu"... bấy giờ, Thiều Gia cũng chỉ biết tròn mồm tán "tuyệt" ;).

       Cách nay khoảng vài tháng, có một vị tiểu sinh trông rất lịch lãm ghé nói chuyện cùng với Thiều gia. Khi bàn luận về võ công, vị tiểu sinh này khẳng định, mấy vị sư huynh của anh dù đang ngồi nói chuyện (ở dưới đất) vẫn có thể tung người nhảy lên xà nhà ngồi một cách nhẹ nhàng; vị "tiểu sinh" này còn khẳng định đã từng chứng kiến thầy của anh ta trong khi luyện nội công đã sử dụng phép "cổn thân" (kiểu như "cân đẩu vân" của Ngô Thừa Ân trong Tây Du Ký - TG) bay lên không trung và nhẹ nhàng đáp xuống sân thượng khiến anh ta cứ nhầm tưởng thầy là thần tiên (!?).

     Có quá nhiều người đến bây giờ vẫn còn tin những chuyện mà Thiều gia vừa kể ở trên. Và cũng có quá nhiều kẻ đến bây giờ, dù là thời đại khoa học kỹ thuật, thời đại công nghệ thông tin (có gì lên google để hỏi) nhưng chúng vẫn đem những câu chuyện tào lao ra để dẫn dụ mọi người. Chẳng hạn như thời gian vừa rồi, có kẻ tuyên bố là dùng "chưởng" để đuổi bão ra khỏi Việt Nam; dùng "chưởng" để kích dục cây phát triển; dùng "chưởng" để làm sạch nước Hồ Tây ***... Điều nực cười là vẫn có ối kẻ u mê tin theo, kể cả những người có bằng cao, chức lớn ?! Đấy cũng chính là lý do vì sao vẫn có nhiều kẻ kiếm được tiền rau, tiền chợ bằng cách khoác lác như đã nói ở trên.

      Thiệt đáng trân trọng khi anh Nguyễn Văn Diệu tuyên bố với nhà đài: "Có gì đâu! Em đi chăn vịt, nằm riết cũng buồn nên nghĩ ra cái trò vớ vẩn để tiêu khiển... em đâu có nghĩ nó lại làm thay đổi cuộc đời em như thế này !"

       Chắc mọi người sẽ hiểu, điều gì sẽ xảy ra nếu như anh Luận và anh Diệu cùng tuyên bố họ đều được "tổ truyền" ?!

      Võ là kungfu(功夫). Cũng giống như gongfu (功夫=kungfu=công phu) của các anh luận, anh Diệu... chẳng qua làm riết rồi quen (Thục năng sinh xảo), luyện riết rồi thành tài... Giỏi như Trần Quang Hạ, Hồ Nhất Thống, như Phương Lan, như Nguyễn Thúy Hiền, v.v và v.v. toàn những người thật, toàn "cao thủ võ lâm" (phải gọi họ là siêu cao thủ) thế mà tôi chưa nghe thấy ai nói trong số họ (Thúy Hiền, Hồ Nhất Thống...) ai đó có thể tung mình dụng phép "cổn thân" hay thi triển công fu nhảy qua 1m75 bao giờ ! Tôi cũng chưa nghe có một cao thủ võ lâm nào sử dụng phép "cân đẩu vân" phép "dạ hành", "lăng ba vi bộ" mà có thể chạy qua mặt mấy vận động viên điền kinh ?.

     Vậy, chúng ta hiểu như thế nào về việc này ?????.

Chú:

* Tên môn phái là do Thiều gia đặt
** Côngfu do Thiều gia gọi.
*** Xin đọc loạt bài  "Những Dị nhân hợm mình..." trong mục Khí Công & Dưỡng sinh phía dưới.
-------------------------------------
Phần Thứ 2

"CHÂN NHÂN"*

Bài 1:

Người Đóng Đinh Bằng Tay, Đẩy Tàu Bằng Gậy

     Đó là Võ Sư : Lê Quốc Trung thuộc môn phái Nam Hồng Sơn (Hà Nội), người từng đạt 2 kỷ lục Guiness Việt Nam:

1. Đóng đinh bằng tay ( hơn 120 cái đinh trong vòng 7 phút 23 giây

2. Đẩy 1 toa tàu nặng 24 tấn đi 50m bằng một đầu cây gậy.

alt

Võ sư Lê Quốc Trung

Đóng đinh bằng tay:

      Để có được màn trình diễn kungfu độc đáo vô nhị nhưng thời lượng chỉ vẻn vẹn 7 phút 23 giây (các bạn sẽ xem trong Clip dưới đây), đầu tiên anh Trung luyện đóng đinh bằng tay vào phần mũ đinh sau đó vào đầu đinh đã cưa phần nhọn. Rồi tiếp đến anh lại tập đóng đinh vào vật cứng, chẳng hạn như đá, gạch chứ không phải vào vật mà đinh có thể xuyên thủng được ngay. Sau gần 10 năm anh đã được đôi bàn tay như ý. 

    Ngay từ nhỏ, Lê Quốc Trung đã là người mê võ thuật. 13 tuổi, anh theo bạn bè gia nhập Nam Hồng Sơn, một môn phái có nguồn gốc từ Thiếu Lâm của Trung Hoa được thầy Nguyễn Tỵ kết hợp với võ cổ truyền của Việt Nam rồi truyền bá cho mọi người. Từ sáng đến tối, trừ lúc đến trường, anh say sưa luyện tập đến mức quên cả ăn. Có lần mẹ anh nói vui: "Đối với Nam Hồng Sơn, có khi Trung còn dành nhiều thời gian quan tâm hơn là bố mẹ".

      Sau 10 năm, miệt mài “võ luyện”, anh Trung ngộ ra rằng, để ra đòn bằng tay mạnh và chính xác lại không bị lực tương tác tác động trở lại, cần phải luyện riêng cho nó những bài tập đặc biệt. Vậy là anh Trung nghĩ ra cách tập đóng đinh bằng tay. Để có thể dùng tay đóng đinh thành công, bước đầu anh phải tập đập bàn tay vào một bó đũa khoảng gồm 10 đôi dài 40cm. Nhưng đầu những đôi đũa này phải đặt so le chứ không được đặt đều nhau. Vì nếu đều nhau, chúng tạo ra một mặt phẳng thì khi đánh bàn tay không thấy đau trong khi anh Trung muốn luyện cảm giác này.

     Sau 2 năm tập theo hình thức như vậy, đến giai đoạn 2, anh Trung vót nhọn các đầu đũa. Và cứ sau 1-2 tháng tập đánh lòng bàn tay vào bó đũa đó, anh lại rút từng chiếc đến khi nào chỉ còn 3 chiếc và khi đánh không thấy đau tay nữa thì coi như kết thúc giai đoạn “tiền đinh”. Đến giai đoạn đóng đinh trực tiếp bằng tay, anh Trung phải chia thời gian tập thành 2 buổi sáng và chiều. Nếu như trước kia đóng tay vào bó đũa tập khoảng 45 phút/ngày vào buổi sáng thì đóng đinh bằng tay anh chỉ có thể tập 15 phút mỗi buổi.

     Trước hết anh luyện đóng vào phần mũ đinh sau đó vào đầu đinh đã cưa phần nhọn. Rồi tiếp đến lại tập đóng đinh vào vật cứng, chẳng hạn như đá, gạch chứ không phải vào vật mà đinh có thể xuyên thủng được ngay. Cách tập đó theo anh sẽ tăng sức chịu “đòn” cũng như lực ra cho đôi bàn tay mạnh hơn. Nhưng để bàn tay trở nên “sắt thép” như vậy, anh Trung phải có một chế độ “nuôi dưỡng” đặc biệt.

alt

Luyện 10 năm chỉ để dùng trong 7 phút 23 giây

     Mỗi ngày sau khi tập xong, anh phải ngâm tay vào chậu có hòa sẵn 2 bát nước sôi 100 độ C, một bát rượu gừng cộng với muối. Cứ ngâm như thế cho đến khi nước nguội ngắt mới thôi. Sau gần 10 năm luyện kungfu riêng cho tay (tập võ được 22 năm), không thể tính được anh đã chi phí hết bao nhiêu tiền đinh (phải thửa riêng), rượu, gừng và muối, nhưng đổi lại, anh cũng nói anh đã được đôi bàn tay như ý!

Đẩy Tàu Bằng Gậy:

     Xin xem trước tiếp bằng hình ảnh, Thieugia khỏi phải bàn.

 http://namhongson.com/clip/ky_luc_viet_nam_vo_su_le_quoc_trung-16.html

 

Tp. HCM, ngày 15.2.1013
Võ sư Thiều Ngọc Sơn sưu tầm và biên soạn

* "Chân Nhân" là cụm danh từ gốc Hán dành để chỉ: về các bậc chân tu thượng thừa, những người có đạo hạnh cao siêu, thoát ngoài trần tục... Ở đây, Shaolaojia dùng với nghĩa "người thật, việc thật".

----------------------------------------------

 
 

Hình Ảnh Mới Nhất

  • Hun-luyn-s-dng-CCHT-2.JPG
  • IMG_0167.JPG
  • IMG_0195.JPG
  • IMG_0213.JPG
  • IMG_0417.JPG
  • Thiu-t-v-s-Thiu-Ngc-Sn-2.jpg
  • Thy--Vng.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-11.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-5.JPG
  • V-s-Thiu-Ngc-Sn-15.JPG
  • Vng-2.JPG