Chuyện Làng Văn
Đặc Khu !!!
Đặc Khu !!!

Con Chồn nhậu với con Cu
Giữa chừng hỏi nhỏ “ĐẶC KHU” là gì ?
Con Cu uống cạn một ly
Xong ngồi rao giảng rất chi là dài.
Những là hiện tại, tương lai
Chồn ta cứ thế vểnh tai mà nhìn
Chồn xưa học dốt vãi lìn
Càng nghe càng thấy thần kin bùng nhùng ?!
Con Cu bực bội phát khùng
Cuối cùng tóm tắt nhìn chung thế này:
Ví như con mẹ nhà mày
Có một đám ruộng lâu ngày bỏ hoang.
Đông về rồi lại xuân sang
Cỏ dại, ếch nhái um oang suốt ngày
Mày nghèo sắm đéo nổi cày
Thời lên mạng réo có ai… thuê giùm.
Cuốc cày, gieo hạt tùm lum
Mỗi ngày một thấy um tùm trái cây
Trái thì xuất khẩu sang Tây
Quả thì đem tặng con mày nó xơi
Vài năm sau kiếm đủ lời
Để vườn hoa quả mày xơi dài dài.
Chồn nghe hét lớn: ngàn likes
Mả cha nó thấy “lọt tai” quá chừng
Nhưng sau lại thấy ngập ngừng
Sợ thằng thuê nó không dưng trở cờ
Chồn kêu ai biết chữ ngờ
Nó mà chiếm ruộng, con thơ ăn mày ?
Cu nghe vội ngắt lời ngay
Đĩ bà mày đúng Chồn này dở hơi
Nhà mày vẫn ở đấy thôi
Con mày vác gậy vẫn ngồi… gốc cây
Tàu Tây cũng mướn ruộng hây
Đĩ bà, mất dạy… đuổi ngay chứ đùa.
Hai bên đương lúc được thua
Bỗng nhiên con Chó cũng vừa ghé qua
Chó ta cất tiếng ngân nga
Giọng hay vì nó vốn là Em xi:
Chồn ơi “tĩnh” lại cái đi !
Ruộng nương hoang dã việc gì… cho thuê ?
Môi trường sinh thái yêu ghê
Cứ im lạng êch nhái về… sinh sôi.
Chồn ta suy nghĩ một hồi
Nói đương thối mõm sinh sôi cái gì ?
Một đời người có mấy khi
Thái Lan, Hản xẻng giàu vì… đặc khu
Chó mày chớ có nói ngu
Im ngay không bố nhét Cu vào mồm !.
Phản ứng của "dư luận" về cô giáo chửi học trò là mặt lợn, óc lợn...
CHẲNG QUA LÀ “GIẬN CÁ CHÉM THỚT” ĐẤY THÔI !
Hồi nãy làm về, gặp mấy bà đang ngồi tám ở trái nhà bà Năm “đực” mới đem chuyện cô giáo viên ở Trung tâm tiếng Anh MST (Hà Nội) chửi học trò là đồ mặt lợn, mặt người óc lợn v.v. kể cho mọi người nghe, cốt xem phản ứng của “dư luận” trong khu phố mình như nào.
Nghe còn chưa hết chuyện, mọi người không những nhao nhao chửi bới, mạt sát, thóa mạ vị giáo viên kia một cách hết sức thậm tệ, mà còn thậm tục. Theo đánh giá của một số cháu lớp bốn, lớp năm (đứng hóng chuyện) những từ mà các bà trong khu phố tôi ở còn tục, tệ và nặng gấp vạn lần những từ mà cô giáo Tuyến đã dành tặng cho học viên trong lớp tiếng Anh của mình.
Chẳng hạn:
– Thím Năm “đực”: sau khi nghe chuyện đã thẳng thừng chửi cô giáo Tuyết là “con khốn nạn, là đồ mặt lồn…”.
Biết tính vợ, khi thím Năm mới nói đến đây, chú Năm “đực” đã vội nhảy vô rồi chú dùng nguyên cái bàn tay phu hồ bụm mồm vợ lại, Chú năm bụm chặt là vậy, thế mà tôi vẫn nghe được bốn từ “Đồ mặt lồn trâu” lọt qua khe hở bàn tay phu hồ của chú Năm rồi bay phọt ra ngoài.
– Bà Sáu “bảnh”: Bà Sáu sau khi nghe chuyện, gống như thím Năm, bà thẳng thừng gọi cô Tuyến là: “Chó, đồ mặt người óc chó”.
Theo bà lý giải, chỉ có chó, loại “mặt người óc chó” mới nhận dạy học trò mặt lợn, và chỉ có chó mới đòi ăn tiền… của lợn.
Còn dưới đây, là là nguyên văn ý kiến của cô Ba “phấn” (một gái bán hoa giải nghệ), theo cô Ba: Con Tuyến nó mắc bịnh da liễu nên mới “giận cá chém thớt”. Có ý kiến chất vấn:
– Vì sao biết ?
– Trong nghề mà, nhìn tất biết.
– Cụ thể
– Mắc chứng phong tình, ngứa lồn nên mới thế…
Tôi để ý, thường khi nói chuyện, Ba “phấn” ít khi nhổ nước miếng. Ấy vậy mà hôm nay, sau khi nói xong mấy mĩ tự dành cho cô Tuyến, Ba “phấn” không những nhổ mà còn nhổ rất hăng, nhổ rất nhiệt tình, nhổ xoèn xoẹt…
Còn rất nhiều ý kiến tham gia tranh biện nữa, trong đấy có cả ý kiến của mấy cháu học sinh nhưng nghe đến đây, tôi bỏ về.
Thấy tôi bỏ về, thím Năm “đực” nói với theo “Chú về nhớ tập hợp tối đăng lên phây búc cho cả xóm đọc nhá, nhớ đấy !”.
Hu hu…
Biết chuyện “luận đàm” của mấy bà là tục tỉu quá đấy nhưng nếu xét kỹ, ta thấy thực ra nó là sự phản kháng của số ít người “chân đất mắt toét” trước những phát ngôn bất nhã, thiếu tôn trọng người khác của giáo viên Tuyến. Và những chuyện như này, trong truyền thông người ta gọi là “dư luận”… mà phàm đã là “dư luận” thì vô chừng, kiểu gì chả có đúng có sai, có trong có đục, có tục có thanh…
Tính không đăng nhưng thím Năm đã nói thế nhẽ nào mình lại không tập hợp, không đăng./.
Tp.HCM, ngày 07.5.2018
Nhân_Vô Kỵ
MỪNG NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT (30.4.1975 - 304.2018) !
MỪNG NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT !




VIẾT VỀ NHỮNG CHIẾN BINH MANG DÒNG MÁU VIỆT…
VIẾT VỀ NHỮNG CHIẾN BINH MANG DÒNG MÁU VIỆT…




Thơ Của Dòng Họ Thiều Gửi Các Cầu Thủ U23 Việt Nam !
Thơ Của Dòng Họ Thiều Gửi Các Cầu Thủ U23 Việt Nam !
Tặng: Các cầu thủ U23 yêu mến của chúng ta.
Dòng họ Thiều, Việt Nam xin gửi
Lời chúc cùng, tiếng “chửi” yêu thương
Đến Bùi Tiến Dũng… đồng hương
Cùng toàn đội tuyển quật cường… Hai Ba (23).
Thực chẳng có, lời ca tiếng hát
Bài thơ nào, gọi “át” chiến công
Có chăng đánh Mỹ Hàm Rồng
Hoặc “Điện Biên Phủ trên không”… năm nào.
Từ đầu giải, ào ào xuất kích
Toàn dân xem, phấn khích lắm cơ
Đá cho Iraq phát đơ
Thẳng vào bán kết ngẩn ngơ bao người.
Qatar thấy, “khi” cười ngạo nghễ
Có ngờ đâu, “phủ để gia do” (1)
Trăm hai chục phút chỉ hòa
Thầy trò mặt xám giống tro vãi vườn.
Mười một mét (11m), thầy vươn cổ hóng
Thấy học trò sút bóng hổng vô
Thầy như phát dại phát dzồ
Quê choa Tiến Dũng… hầy dzô… mái chèo.
Đá kiểu đếch, hất vèo phát bẳn (2)
Nhẹ tay mờ, bóng phắn rõ xa
Điệu “chèo” dzô tả dzô ta
Khiến cho toàn đội Qatar… vãi hồn.
Vào chung kết, trời dồn băng tuyết
Tuyển Uzbe (Uzbekistan), khôn xiết mừng vui
Tưởng cần mươi phút tới lui
Thể nao cũng rập cũng vùi… Việt Nam.
Những tưởng giống, chuyện tàm ăn rỗi
Ỉ tuyết rơi, chí chối tấn công
Ngờ đâu gặp giống Lạc Hồng
Trường Sơn cao trí trong lòng hoang mang.
Phút bốn mốt, địch càng kinh hãi
Chấm phạt đền, Quang Hải đối môn
Cố hương gió thổi rập rồn
Một “cầu vòng tuyết”… vãi hồn Tàu – Tây.
Sân mỗi lúc, mỗi dầy màu trắng
Phần địch nhân, cố gắng tranh giành
Đứa nào nom cũng lành hanh
Nổi lòng trượng nghĩa ta đành bỏ buông…
Chùa Thiên Mụ, ngân chuông văng vẳng
Cả Ba Đình, đương lặng vỡ òa
Sân si một phút nhạt nhòa
Khắp trên đất Việt rợp hoa chúc mừng.
Xin được gửi, đến từng cầu thủ
Lời dấu yêu, lại nhủ một câu:
Thường Châu (3) tuyết bạc trắng đầu
Nội nhìn “ta” đá người Tàu hãi kinh.
Thiều tộc “CHÚC”, thực tình các cháu
Đá quá siêu… “CHỬI”, máu quá đê
Đá chi Iraq phát ghê
Qatar phát tởn Uzbe phát hờn./.
28.1.2018
Người Họ Thiều
———————
(1). “Phủ để gia do” là câu thành ngữ người Tàu trong đó, phủ là nồi, do là dầu hỏa… “phủ để” tức dưới nồi, “gia do” bằng thêm dầu. Câu nói trên tương đương với câu “thêm củi đáy nồi” hay “đổ dầu vào lửa” của ta.
(2). Bẳn tức bắn, văng ra… từ địa phương, khẩu ngữ của người Thanh Hóa.
(3). Thường Châu (tiếng Hoa giản thể: 常州市 bính âm: Chángzhōu Shì, âm Hán-Việt: Thường Châu thị) là một địa cấp thị thuộc tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.